hãy gọi chú bằng anh

3. GIẤY GHI CHÚ. Cũng tương tự như thẻ và sổ tay từ vựng tiếng Anh, giấy ghi chú cũng có thể dùng như một phương tiện ghi chú tiện lợi và có tính lưu động cực cao. Tận dụng những tờ giấy ghi chú nhỏ để nhắc nhở bằng cách dán chúng vào bất kì đồ dùng nào gần Trường hợp thực hiện cuộc gọi đi bằng máy bàn. Cần chú ý nghe để nắm đc tên người nghe. Tôi xin phép được gọi lại sau. Xin ông/ bà hãy truyền đạt với ông rằng có cuộc gọi từ (Tên bạn) đến cho ông ấy được không. Cách trồng cây hương thảo bằng cành, 3 tuần sau mọc rễ tốt um đừng chần chừ mà hãy sắm ngay cho mình chậu hương thảo đặt ban công, cửa sổ và cầu thang nhé. Tuy nhiên, chú ý chỉ phun khi cây trồng ngoài vườn. Đối với cây trồng chậu trong nhà có thể thay thế H5 Ffcredit. Chưa kịp làm gì cô thì y như rằng cô la toáng lên rồi giẫy giụa đủ kiểu. Anh phì cười buông cô ra rồi nhìn cô.\- Em đâu phải cá thiếu nước sao giẫy dữ thế? \- Đồ biến thái! Chú muốn tới vậy thì tự mà tìm cách giải quyết chứ đừng có đè tôi ra! Đúng là trâu già! \- Ý em là tôi nên tìm một người phụ nữ nào đó?\_ Anh khép nhẹ mi mắt liếc nhìn cô đầy nham hiểm. Cô bỗng ngây người và cảm thấy khó chịu khi nghe anh nói vậy nhưng miệng vẫn không chịu thua \- Tùy chú thôi! Tôi không bận tâm tới việc của chú! \- Em chắc chứ! \- Dĩ nhiên! \_ Cô nghênh mặt.\- Vậy thì được thôi!\_Anh chậm rãi kéo dài từng chữ.❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇.....Tại trường đại học con gái trong lớp vây quanh bàn của cô hỏi tới tấp \- Hôm giao lưu mày được thầy Khắc Du nắm tay dẫn xuống sân khấu luôn chứ! Ganh tị quá đi! \- Tao thấy bình thường, có gì đáng ganh tị! \_ Cô đáp tỉnh bơ. \- Biết bao nhiêu đứa ước được như mày mà không được! Đúng là ngốc! Một đứa khác mơ mộng\- Nếu tao biết thầy sẽ giải cứu học trò như vậy thì hôm đó tao đã xung phong lên sân khấu rồi! Biết đâu sẽ được nắm tay thầy...\- Mà lúc đó tụi tao thấy thầy đưa mày vô phòng học, hai người có nói gì với nhau không? \_ Đám con gái nhìn cô ra vẻ dò xét. \- Không có! \_ Cô lạnh lùng. Đang xôn xao thì anh bước vào bắt đầu tiết học, thời gian gần đây cứ khi tới tiết của anh cô lại trông chờ anh và tim cô lại đập mạnh. Cô ghét cảm giác này, để anh không phát hiện cô đã cố tỏ ra lạnh lùng với anh hết mức có ra chơi cô đang vui vẻ ăn kem cùng đám bạn ở gốc cây trong sân trường thì tụi bạn bỗng bàn tán rồi chỉ tay về phía hàng lang phòng giáo viên.\- Nhược Ly, mày nhìn kìa! Thầy Khắc Du đang trò chuyện vui vẻ với cô Ngọc Linh dạy ngữ văn kìa! Cô bất ngờ khi nghe tụi bạn nói vậy, vội quay sang nhìn thì thấy anh đang nói cười cùng cô giáo Linh xinh đẹp, họ còn ăn bánh cùng nhau, tuy vậy cô vẫn thản nhiên.\- Có gì hot đâu! \- Thầy Khắc Du nổi tiếng đó giờ là lạnh lùng. Hầu như không ai bắt gặp thầy cười đùa với phụ nữ dù đó là học trò hay giáo viên. Vậy mà hôm nay lại thân mật với cô Linh, hay hai người họ...\- Đủ rồi! Chuyện của người ta tụi bây để ý làm gì! \_ Cô tức giận bỏ vào lớp. ❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇Về đến nhà mặt cô hậm hực không thèm nói chuyện với anh, anh đã nhận ra cô đang bực tức chuyện gì đó nhưng nếu anh mềm lòng cô sẽ được nước làm tới nên anh cố lạnh giọng hỏi \- Em sao vậy? Ai làm em bực gì hả? \- Mặc xác tôi! \- Tôi quan tâm nên hỏi em thôi! Không cần tôi quan tâm thì tôi khỏe! \- Chú...Chú đi ra khỏi phòng cho tôi! \_ Cô hét lên.\- Sao tôi phải đi! Đây cũng là phòng của tôi mà! \_ Anh cũng đâu vừa tức giận vì nghĩ đến chuyện lúc chiều, bỗng cô nhớ ra điều gì đó vội bước đến hộc bàn lấy một món đồ cầm trong lòng bàn tay nắm chắt lại rồi đi đến trước mặt anh cười thủ đoạn.\- Tôi nói lại lần cuối! Chú có ra ngoài không? \- Tôi cũng nhắc lại lần cuối! Phòng này cũng là của tôi, em đừng mơ tôi sẽ bước ra! \- Được! Do chú muốn chứ không phải tại tôi ác tôi nhe! Nói rồi cô cầm tay anh và nhẹ nhàng đặt lên một con gián bằng nhựa trong y hệt như thật, anh cúi đầu nhìn trên lòng bàn tay của mình và hất con gián xuống đất rồi bay như tên bắn lên giường ôm gối la làng \- Trời má ơi con quỷ gián! Con yêu nghiệt ác ôn khốn khiếp! Thấy anh sợ như vậy cô rất hả hê, nhặt con gián lên cười tươi bước đến giường. \- Chú ơi gián đáng yêu quá nè! \- Tránh xa tôi ra! Ác phụ! \- Chú nói ai ác phụ? \- Cô chứ còn ai nữa! Sao cô biết tôi sợ gián! Làm ơn đem con gián đi đi! Gớm quá! \- Mẹ của chú kể cho tôi nghe về tuổi thơ của chú nên tôi biết chú là chúa sợ gián. Đàn ông cao to mà sợ con gián có chút xíu! Há há. \- Giờ cô có đem con gián đi chỗ khác không hả! \- Tôi không đem đi đó! Chú làm gì tôi hả? \_ Cô dí con gián vào sát mặt hốt hoảng đến ngất xỉu nằm bất động.\- Nè! Chú đùa như thiệt vậy! Tỉnh vậy đi! \_ Cô khều nhẹ vai anh. Thấy anh vẫn không chút phản ứng cô bắt đầu thấy lo.\- Chú xỉu thiệt hả! Nè chú ơi! Có con gián bé xíu thôi mà sao ngất luôn rồi! Cô ngồi xuống cạnh anh lay lay người anh mà anh vẫn im re nằm im, cô bắt đầu hoảng sợ thật sự, đưa tay lên mũi anh thì thấy anh không...còn thở...\- Nè chú ơi! Tôi xin lỗi chú mà! Tôi không nghĩ chú sợ gián tới mức đứng tim tắt thở vậy đâu! Tôi còn trẻ lắm không muốn ở tù, chú mau tỉnh lại đi! Chỉ cần chú tỉnh lại chú muốn tôi làm gì cũng được mà! \_ Cô ôm anh khóc nức nở. Ai kia được cơ hội tựa đầu vào ngực cô đang rất vui sướng từ từ mở mắt nở một nụ cười khoái chí, thỏa mãn... Về đến nhà cô liếc mắt hậm hực nhìn anh \- Chú rõ ràng muốn kiếm chuyện! \- Tôi kiếm chuyện với em hồi nào ?\_ Anh tỉnh bơ nhìn cô. \- Chú làm nhục mặt tôi trước mặt cả lớp...Đồ trâu già! Không hiểu sao từ lúc cưới cô anh đã bắt đầu dị ứng với hai chữ "trâu già". Nghe cô nói vậy anh bước đến bóp mặt cô nhìn chằm chằm \- Tôi là chồng em! Em nói tôi trâu già thì em cũng là vợ của con trâu già này thôi! \- Chú...chú...\_ Cô đẩy anh ra. \- Tôi thì sao ? Tôi nói đúng quá chứ gì! \- Đồ khó ưa! Trâu già biến thái! \- Biến thái ??? Em nói ai biến thái hả! \- Tôi nói chú đó! Anh nắm lấy cổ tay cô siết chặt \- Con bé này! Tôi chưa làm gì em từ khi cưới đến giờ nha! \_ Anh hằn giọng khá đáng sợ. \- Tôi thích nói vậy đó! Chú làm gì được tôi hả!? Biến thái...biến thái...\_ Cô cũng đâu vừa gì. Anh bực mình buông tay cô bỏ ra ngoài. Cô vẫn không buông tha mà còn nói với theo \- Sao bỏ ra ngoài rồi! Cãi không lại chứ gì! Anh bước ra khỏi phòng mà trong lòng khó chịu và bực tức vô cùng \- Em đúng là lì lợm, tôi đã làm gì em chứ! Rõ ràng em mới là người kiếm chuyện với tôi! ❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇ .....Tại trường đại học \- Sắp tới có buổi giao lưu tiếng anh với các giáo viên nước ngoài ngoài tại trường của chúng ta, tất cả mọi sinh viên đều phải tham gia để test trình độ và trau dồi kiến thức nên các em lưu ý! \_ Anh thông báo với lớp cô. Nghe thông tin xong lớp cô nháo nhào lên bàn luận, đặc biệt là mấy đứa con gái không ngừng hỏi \- Bữa đó có thầy tham gia nữa phải không thầy ? \- Mày hỏi lạ! Thầy Khắc Du dĩ nhiên sẽ có mặt rồi! \- Có thầy em mới có hứng tham gia! ... Tụi con gái mê trai đẹp thấy anh như thấy vàng, có cơ hội là cứ bắt chuyện hỏi tới tấp. Chỉ duy nhất một đứa con gái ngồi yên tại chỗ ở một góc lớp chăm chú xem bài, khỏi nói thì cũng biết là cô chứ ai. \- Ngày mai các em sẽ có một bài test 15 phút. Đáng lẽ sẽ không báo trước nhưng thầy muốn các em có sự chuẩn bị nên nhớ về xem lại bài! \- Thầy ơi thầy có dạy thêm tiếng anh không ? Môn này em không được tốt! \- Mấy em đã đại học rồi nên cái gì không hiểu thì tự mình tìm tồi trên mạng hay sách vở sẽ hay hơn! \- Nhưng tụi em muốn có người hướng dẫn... Đám con gái hết đứa này đến đứa kia ỏng a ỏng ẹo hỏi anh hết câu này sang câu khác khiến anh phát sợ. Con gái thời nay thật quá dễ dãi...đúng là hết sức tưởng tượng. ❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇❇ Hôm nay anh về nhà trễ hơn mọi khi vì có cuộc họp ở trường. Lúc anh về thì thấy đèn nhà tắt tối om, bữa ăn tối cũng không thấy đâu. Anh nghĩ không lẽ cô đi chơi ở đâu đó chưa về. Mở cửa bước vào phòng thì hỡi ơi...Đèn phòng cũng tắt tối thui và cô đang ngồi trên giường vừa ăn bắp rang bơ vừa xem phim ma. Cô thừa biết là anh đã về nhưng vẫn cố tình làm ngơ tiếp tục xem phim...Anh bật công tác mở đèn phòng thì cô hét lên \- Chú làm gì vậy? Tắt cho tôi xem phim! \- Em bị hâm hả ? Coi phim mà tắt đèn tối thui vậy. Đèn phòng không bật đã đành đằng này nguyên cái nhà cũng không mở đèn! \- Làm vậy mới tạo cảm giác chân thật khi xem phim.\_ Vừa nói cô vừa bước đến tắt đèn. \- Em chưa ăn gì phải không ? \_ Anh nhìn cô dịu dàng. \- Ăn rồi! 5 bịch bắp rang bơ. \- Em giỏi lắm, tôi về đói muốn le lưỡi còn gặp thêm em... \- Thì sao! Ai biểu chú cưới tôi làm gì! \- Lại đây ăn nè!\_ Anh đặt lên bàn 2 cái hộp. \- Gì vậy ? \- Tôi thừa biết em chưa ăn nên mua cơm gà về ăn cùng em đó. Ăn lẹ đi, ăn mấy cái bắp rang đó không no nổi đâu. Mặt cô hí hửng lao như tên bắn đến cần hộp cơm \- Lần đầu tiên tôi thấy chú tốt như vậy ! Anh thở dài cau mày đẹp nhìn cô đang cầm đùi gà ăn ngon lành, hình tượng của cô sụp đổ hoàn toàn. \- Rồi em tính không mở đèn luôn hả! \- Chừng nào coi phim xong tôi mới mở! Chú đừng làm mất hứng của tôi! Đang nhai đùi gà ngon lành thì màn hình ti vi bất ngờ xuất hiện hình ảnh con ma kinh dị khiến cô giật thót tim trớt luôn cái đùi gà lên bàn. Theo phản xạ cô quay sang ôm lấy anh, thấy cô như vậy anh xoa đầu cô phì cười. \- Sợ mà bày đặt coi rồi còn tắt hết đèn! Cô như hoàn hồn rồi đẩy anh ra. \- Ai nói tôi sợ, tôi chỉ giật mình thôi! \- Giật mình thôi đó hả! À...thì ra là giận mình thôi. Nói rồi anh đứng dậy bước vào toilet nhưng không quen nói thêm \- Tôi đi tắm đây! Một lát nữa lỡ em có sợ quá thì chịu một mình đi chứ không có ai để ôm đâu à! Nhanh chóng cô quơ lấy remote tắt rồi bật đèn lên. \- Chú được lắm! Đồ trâu già! Cô đang ngồi ngoan ngoãn học bài trên bàn học thì anh bước ra, anh cúi xuống nhìn xem cô đang học gì, khoảng cách của người lúc này rất gần nhau, cô cảm nhận rất rõ từng hơi thở của anh, mặt cô ửng đỏ lên, co nghĩ bụng "Cái quái gì vậy! Sao người mình lại run và tim mình lại loạn nhịp như vậy!" \- Câu này sai rồi em ơi! \_ Anh nói bên tai cô. \- Hả! Câu nào! \_ Cô bối rối. \- Câu số 3. \- Đúng rồi mà! \- Cãi thầy là sao. Sai rồi. Sửa lại đi. Cô hoang mang không biết sai chỗ nào thì anh lấy cây viết cô đang cầm trên tay. \- Để tôi sửa luôn cho, chú ý nhìn nè! Lúc này cô không thể tập trung được gì cả, tâm trí cứ rối tung lên. Cô khẽ đưa mặt nhìn anh, gương mặt tuấn mỹ đang chăm chú ghi bài, sống mũi cao vút thẳng tắp ấy sao lại đẹp mê hồn đến vậy... Trời lúc này đã khuya, cô đang chìm đắm đến tận cùng nỗi đau, cô cứ nhìn ngắm ảnh của anh rồi vô thức thì thầm \- Chú quay về đi, em sẽ ngoan, sẽ nghe lời chú. Chú muốn được nghe em gọi chú bằng anh mà...mau quay về để nghe em gọi đi...đừng bỏ em lại một mình... Trong khoảng khắc dằn xé nỗi đau cô bỗng cô nhận được một cuộc gọi điện thoại. Người bên đầu dây bên kia là Đình Trân, cô ta bảo muốn gặp cô ngay lập tức. Cô ta nhắn địa chỉ quán cafe nơi hẹn gặp cô, cô cũng phần nào đoán được chuyện Đình Trân muốn gặp cô có liên quan đến tai nạn của anh. Khi cô đến nơi Đình Trân đã có mặt ở đó, cô ngồi xuống điềm tĩnh xem Đình Trân muốn nói gì. Nhưng khi ngồi đối diện với cô ta ở khoảng cách gần thì cô bỗng nhận ra rằng Đình Trân đang...khóc. Cô ta cúi khẽ mặt, hai tay nắm chặt đặt trên đùi, bờ vai run rẩy cất giọng \- Cô...biết chuyện anh...Du rồi đúng không Ly ? Cô làm ơn nói với tôi rằng tin tức ấy không đúng, không phải sự thật! Tôi xin cô,... Cô không mấy ngạc nhiên trước thái độ hiện giờ của Đình Trân vì cô hiểu rõ tình cảm cô ta dành cho anh hoàn toàn là thật lòng. Vì quá yêu anh nên cô ta mới bày mưu hãm hại cô hết lần này đến lần khác. Cô cũng muốn khóc như cô ta vì lòng cô cũng đau nhói như cắt nhưng dường như nước mắt của cô sau bao ngày tuôn trào đã dần cạn kiệt, bây giờ cô không thể khóc được. Cô thở dài lấy chút bình tĩnh an ủi người phụ nữ trước mắt \- Chị bình tĩnh lại...tất cả mọi người ai cũng đã rất sốc khi tiếp nhận tin xấu ấy nhưng giờ ngoài chờ đợi chúng ta không có sự lựa chọn nào khác. Ánh mắt Đình Trân bỗng sòng sọc nhìn cô, mắt cô ta đỏ hoe, việc cô ta không chấp nhận hiện tại hiện rõ trên khuôn mặt đang nhìn cô đầy tức giận. Cô ta lớn tiếng \- Cô có phải là vợ anh ấy không vậy hả ? Sao cô có thể bình thản như vậy trong khi chồng cô không rõ sống chết, đồ đàn bà vô tình! Vậy mà tôi còn nghĩ rằng cô rất yêu anh ấy! Cô đưa mắt mệt mỏi nhìn cô ta, lời cô nói như một cái tát với mặt Đình Trân trước lời chửi rủa vừa rồi \- Vậy chị muốn tôi phải làm gì ? Khóc, những ngày qua tôi khóc cạn rồi. Đau khổ, chưa một giây phút nào từ khi biết tin mà tim tôi không đau. Chờ đợi, chưa một giây phút nào tôi ngừng chờ đợi và hy vọng kỳ tích. Giờ tôi phải như thế nào, chị đau một thì tôi đau cả ngàn lần nhưng gào thét lên thì được gì ? Có giúp anh ấy có trở về không ? Hay tôi phải đi theo anh ấy chị mới thấy đó là đúng ? Mà...tôi cũng đã nghĩ đến việc đó...nhưng vì cha mẹ nên...tôi không thể... Những điều cô vừa nói khiến Đình Trân trùng xuống. Cô ta nhìn cô, có lẽ rằng cô ta đã nhận thấy được vẻ hốc hác và gầy đi của cô chỉ trong vòng vài ngày, cô ta đã hiểu rằng cô cũng đã đau khổ ra sao. Cô ta cúi mặt nói khẽ \- Tôi...tôi xin lỗi...do lúc nãy tôi quá kích động và...tôi quá ích kỷ...Ly...tôi xin lỗi...vì tất cả những gì tôi đã gây ra cho cô... \- Chuyện qua rồi cứ để nó qua đi...bây giờ tôi chỉ hy vọng kỳ tích sẽ xuất hiện... Cả hai bắt đầu cởi mở với nhau hơn, khi trò chuyện cùng nhau họ như phần nào giảm bớt nỗi đau giằng xé trong lòng. Chưa bao giờ họ lại trò chuyện gần gũi với nhau chân thành như thế, mọi ân oán như chưa từng tồn tại... \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Tiếp tục những ngày sau đó cô vẫn không đến trường học, cô không thể nào bước vào trường với tâm trạng như bây giờ. Đã tròn một tuần kể từ ngày anh mất tích nhưng cô vẫn chưa nhận thêm thông tin gì khả năng từ phía cảnh sát. Hôm nay cô quyết định sẽ đi ra ngoài cho khuây khỏa vì cứ ở mãi trong nhà cô nhìn đâu cũng thấy hình bóng của anh, nơi đây có quá nhiều kỷ niệm đẹp của cả hai. Cô đi dạo phố, mua những món ăn vặt, đi dạo công viên nhưng không tài nào làm cô ngừng nhớ về anh. Cô cố gắng đi đến tận khuya mới về nhà, chưa bao giờ cô cảm thấy buồn tẻ khi quay về căn nhà ấy đến thế. Cuối cùng thì cô cũng về đến nhà, nhưng cô lại vô cùng ngạc nhiên khi căn nhà lại sáng đèn, rõ ràng lúc chiều trước khi ra khỏi nhà cô đã tắt hết đèn rồi mà. Cô nhanh chóng mở cửa bước vào nhà, phòng khách vẫn trống trải không có ai nhưng sao lòng cô lại hồi hộp, tim đập liên hồi. Bước chân cô nhanh chóng đi đến phòng ngủ, cô vội mở cửa phòng ngủ ra thì...vẫn không có ai cả. Cô buồn bã ngồi xuống giường, chẳng lẽ là do cô nhớ lầm chăng, nhưng không thể, cô nhớ rõ cô không hề mở đèn khi ra khỏi nhà. Bỗng ánh mắt của cô sáng rực lên khi cô thấy chiếc vali quen thuộc của anh được đặt ngăn ngắn ở góc phòng. Chưa kịp nghĩ ngợi gì thì hình dáng quen thuộc của ai đó đang mặc một bộ đồ ngủ từ phòng tắm bước ra, cô nghe tiếng động liền quay ra bước sau thì bất ngờ khi anh đang hiện diện trước mặt cô. Cô vui mừng đến rơi nước mắt, cô tự cắn chặt môi mình thật đau xem có phải cô đang mơ không. Nhưng anh nhanh chóng bước về phía cô, anh mỉm cười ôm cô vào lòng, bây giờ thì cô chắc chắn rằng cô không hề nằm mơ, đây chính là sự thật. Cô ôm chặt lấy anh như thể sợ anh sẽ biến mất thêm một lần nữa. \- Mấy ngày qua chú ở đã đâu ? Chú có bị thương không? Chú có biết em lo cho chú lắm không ? Sao chú không liên lạc với em ? Anh khẽ xoa đầu cô, đưa tay lau nước mắt trên gương mặt nhỏ nhắn, mỉm cười ngắt mũi cô \- Em biết nhớ anh rồi sao ? Nãy giờ em đi đâu mà khuya như vậy mới chịu về? \- Chú vẫn còn giỡn được sao ? Em đi ra ngoài để bớt nghĩ về chú. Chú có biết em đã đau khổ như thế nào khi biết tin chuyến bay của chú gặp nạn... \- Thật ra...anh không tham gia chuyến bay đó... Cô tròn mắt ngạc nhiên nhìn anh \- Chú không tham gia ? \- Đúng vậy...sau khi anh hoàn thành xong hồ sơ ở trường thì anh di chuyển đến sân bay nhưng khi đến đó thì anh phát hiện ra sợi dây chuyền em tặng cho anh đã biến mất. Anh không thể đợi khi quay về mới tìm kiếm vì như vậy khả năng tìm được sẽ rất thấp nên anh đã bỏ vé máy bay khi chỉ còn 30 phút nữa là khởi hành... Cô quá bất ngờ trước những gì anh vừa nói, cô nhẹ nhàng hỏi \- Sợi dây chuyền đó...quan trọng với chú như vậy sao ? Anh véo má cô \- Tất nhiên rồi, là em tặng anh, hơn nữa đeo sợi dây chuyền ấy đi xa anh cảm giác phần nào như có em bên cạnh. Khi anh quay lại trường tìm kiếm thì sợi dây chuyền rơi ngay trước cổng trường, không hiểu do trùng hợp hay sao nhưng sau khi anh quay lại sân bay thì máy bay cũng vừa cất cánh nên anh đành chờ thêm 3 tiếng mua vé đi chuyến bay sau. Vì anh không muốn em lo lắng nên đã không báo với em. Cô khẽ đưa tay nâng mặt dây chuyền anh đang đeo trước ngực \- Em không ngờ dây chuyền em tặng chú lại giúp chú tránh khỏi kiếp nạn này! Anh đưa tay nắm chặt lấy bàn tay cô đang đặt trước ngực anh \- Anh cũng rất bất ngờ, có lẽ ông trời đã phù hộ cho anh! Bỗng cô giật tay lại nhìn anh hờn dỗi \- Vậy sao chú không gọi điện cho em ? Chú có biết một tuần qua em sống khổ sở thế nào không ? Anh ôm chầm lấy cô giải bày \- Anh xin lỗi...không phải anh không muốn liên lạc với em mà do anh bị lấy cắp điện thoại ngay khi vừa xuống sân bay. Sau đó anh đã đến khách sạn nhờ người ta cho mượn điện thoại nhưng do vấn đề mã vùng nên anh không gọi được cho em. Sau đó anh cố gắng liên lạc với em những ngày sau đó nhưng đều không được. Rồi anh phải tập trung lo cho hội nghị vì không còn cách nào khác nên đành để em lo lắng...anh xin lỗi. Cô bỗng mỉm cười nhìn anh, cô đã hiểu rằng những ngày qua anh phải vất vả như thế nào. Anh bỗng đặt tay lên môi cô vẻ mặt đầy gian tà \- Hình như lâu rồi anh chưa hôn em ? Trông em ốm đi nhiều, bây giờ anh về rồi, anh sẽ nuôi em thật tốt. Không để em đau buồn nữa. Cô bỗng đỏ mặt nhìn anh \- Biến thái! \- Bây giờ mà em vẫn nói anh biến thái? Dứt lời anh hôn cô say đắm, cả hai trao nhau nụ hôn ngọt ngào sau bao ngày xa cách. Họ đã có một đêm mặn nồng bên nhau thật hạnh phúc. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Mọi người ai nấy đều mừng rỡ khi biết tin anh vẫn bình an vô sự. Đình Trân cũng đến thăm anh và xin lỗi anh vì những chuyện cô ta đã gây ra, sau đó Đình Trân đã quay trở lại Mĩ với gia đình. Khi cô đau khổ Khánh Minh cũng hỏi han cô rất nhiều và hẹn gặp cô để tâm sự nhưng cô từ chối vì không muốn trong lúc chồng mình chưa rõ ra sao mà cô lại hẹn gặp người đàn ông khác dù cho cuộc gặp gỡ hoàn toàn trong sáng. Sau khi biết anh đã trở về bình an thì Minh cũng đã đến nhà thăm anh cũng là thăm người thầy của mình. Minh rất mừng vì cô đã vui vẻ hạnh phúc trở lại dù tình cảm cậu dành cho cô vẫn không thay đổi. Cô được thực hiện ước mơ đi sang 5 nước du lịch để tiếp thu, học hỏi những điều hay về lĩnh vực thời trang của nước bạn. Nhưng cô không đi một mình mà có cả anh đi cùng. Đây được xem là chuyến du lịch dài hạn của cả hai kể từ khi cưới nhau. Khi cả hai đang ngồi trên tòa nhà cao của một nhà hàng lớn với khung cảnh rất lãng mạn, anh điềm đạm nói \- Em cứ muốn gọi anh bằng chú vậy hoài sao ? \- Ý chú là sao ? \_ Cô vờ hỏi anh. \- Em thừa biết mà! \_ Anh nhíu mày nhìn cô. Cô khẽ cười nhìn anh \- Anh thì anh...em biết rồi... \- Em biết gì ? \_ Anh hỏi cô đến cùng. \- Em sẽ gọi chú bằng anh! \_ Cô khẳng định. \- Thật không ? \- Thật...Anh không tin em sao ? \- Anh tin rồi! \_ Anh nựng má cô. Nói rồi cả hai trao nhau nụ hôn ngọt ngào, môi đan môi giữa khung cảnh tuyệt đẹp. Hai người họ đã có một kết thúc thật đẹp, cặp đôi cứ ngỡ không thể hòa hợp với nhau nay lại hết lòng yêu nhau và vì nhau. Sự chân thành của anh đã được đền đáp và tình yêu của họ cũng vì trải qua bao chuyện mà thêm đậm sâu. Dù quá khứ, hiện tại hay tương lai thì sự chân thành thủy chung sẽ đưa họ đến bến bờ hạnh phúc. \ The End\

hãy gọi chú bằng anh