hắn giam cầm cô
Hắn bắt Kiều phải đàn cho hắn nghe, Kiều đã đàn ngay ca khúc Bạc mệnh của mình tự viết với tất cả tâm trạng đau khổ của mình. Tiếng nhạc du dương, tha thiết làm rung động lòng người, nhưng Mã Giám Sinh vẫn chưa vừa ý, hắn bắt Kiều phải làm thêm một bài thơ đề
36 kế cầm tướng quân Tài khoản của tôi Tài khoản của tôi hại nàng không thể không tùy tiện viện một lý do để nói với hắn: Gặp phải đám cường đạo trên sa mạc, người hầu đều bị giết sạch Cô gái nhỏ của giáo sư Thời. Cô Gái Với Niềm Tin Vợ Chồng.
Tư Văn bỗng thả cô ra, kéo tay cô lại xem, đoạn cúi đầu ngậm lấy vệt đỏ. Cứ thế, hắn giữ nơi ấy trong miệng, đảo lưỡi vuốt ve. Mới đầu Chu Yên thấy rất đau, sau chỉ còn lại cảm giác ngứa ngáy. Đến khi không còn đau nữa, Chu Yên rụt tay về. Tư Văn đột nhiên siết chặt tay cô, bắt đầu ra sức liếm láp, sau đó từ liếm chuyển sang cắn.
H5 Ffcredit. Sau khi Mộc Lam tỉnh dậy đã phát hiện mình không còn ở nơi cũ nữa. Có lẽ cô đã thực sự bị hắn đưa ra đảo, thực sự không được gặp hay tiếp xúc với bất kì ai ngoại trừ hắn nữa. Nghĩ đây cô liền cảm thấy vô cùng sợ hãi, cộng với sự đau đớn của thân thể liền tủi thân mà thút thít khóc. Cô muốn được sống như người bình thường, đi làm, phụng dưỡng ba mẹ ngày qua ngày yên ổn, ai đó làm ơn cứu lấy cô đi! "Tỉnh rồi? Sao lại khóc bảo bối?" Mộc Lam nghe tiếng nói liền giật nảy mình lên run rẩy, cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn bóng dáng cao lớn tiến lại gần cô, ngay cả khóc cũng không dám tiếp tục. Hàn Triều vô cùng hài lòng, hắn leo lên giường kề sát người cô ôm lấy"Lam Lam thực sự ngoan ngoãn rồi nhỉ? Thực sự biết sợ rồi?" Khẽ hôn vào cần cổ đẹp của cô, mặt hắn dụi dụi nũng nịu" Lam Lam có cổ rất đẹp! Em biết điều làm anh thích thú nhất là gì không? Đó là trên thế gian này chỉ có mình anh có thể chạm vào nó thôi! Anh rất yêu em bảo bối, yêu thích đến không nỡ buông tay!" Giọng điệu của hắn khiến cô nổi da gà, run bần bật lên sợ hãi như chực khóc, nhưng cô biết mình phải nín nhịn. Cố nặn một nụ cười tươi nhất, cô ngẩng lên nhìn hắn"Chúng ta đang ở đảo sao Triều?" "Không bảo bối! Anh đã rời lịch lại! Chúng ta phải làm một việc quan trọng hơn!" Nói xong còn hôn nhẹ lên má cô. Không hiểu sao sau khi nghe hắn nói vậy cô lại càng cảm thấy ớn lạnh run rẩy hơn. Vì vậy cô lại khẽ hỏi"Là chuyện gì vậy?" Hàn Triều đưa ngón trỏ đặt lên miệng cô ra dấu "suỵt", đoạn hắn từ đâu lấy ra dải băng đen đưa lên che kín mắt cô. "Bây giờ anh sẽ đưa em đi chuẩn bị, không được cởi bịt mắt nhé! Anh hứa đây sẽ là ngày hạnh phúc và quan trọng nhất của chúng ta!" Hạnh phúc? Hắn nói hạnh phúc? Có phải hắn sẽ thả cô về với cha mẹ, hay hắn đã thay đổi, trở về như những cặp đôi bình thường. Nghĩ vậy mắt cô sáng rỡ lên, miệng cũng nhoẻn cười, Hàn Triều ở bên cạnh thấy cô cười vậy liền cũng vui. Vì hắn không thể thấy được đôi mắt khao khát tự do của cô nên thật may cho Mộc Lam, nếu không có lẽ sự kiện quan trọng sẽ phải rời lại vô thời hạn. ***Do còn mệt mỏi vì chuyện tối ngày hôm trước, Mộc Lam đã ngủ thiếp đi trong lúc người làm đang chuẩn bị gì đó trên người cô. Chỉ biết khi tỉnh dậy mắt vẫn tối đen vì dải lụa che, người thì hơi vướng víu, tóc không còn thả nữa mà hình như được tạo kiểu búi lên. Có chuyện gì đây? Hắn đã nói không được tháo bịt mắt nên cô đành phải ngoan ngoãn chờ. Không lâu sau có tiếng bước chân lại gần, là Hàn Triều. "Em rất xinh đẹp! Lại còn rất ngoan nữa! Như thế này thì tôi có thể yên tâm và tin tưởng em được chưa nhỉ?" Gì? Hắn nói thật khó hiểu, như vậy thì suy nghĩ của cô đúng hay sai? "Triều, em có thể cởi bịt mắt chưa?" Hắn không nói, lại gần đỡ cô đứng dậy, sau khi cô đã đứng vững, hắn đưa tay tháo bịt mắt ra. Ánh sáng vào hơi chói khiến cô nhíu mắt lại. Nhưng khi mọi thứ đã rõ ràng, thì Mộc Lam lại cảm giác mình đã rơi thẳng xuống 18 tầng địa ngục. Trong gương là một cô gái vô cùng xinh đẹp, đầu tóc mặt mũi được trang điểm tinh xảo, kèm theo đó là chiếc váy trắng tinh khiết được dát vàng. Đó là cô, ý hắn nói là sẽ kết hôn sao, đó là ngày hạnh phúc sao? Mộc Lam bắt đầu thấy khủng hoảng. Không, không được đâu! Cưới rồi thì cái gì hắn làm không phải đều là hợp pháp sao, chuyện hắn giam cầm cô đều sẽ hợp pháp nếu lươn lẹo một chút, cô có thoát mọi người cũng sẽ nói cô giận lẫy chồng và lại giao cô cho hắn, mọi chuyện sẽ đều diễn ra như vậy phải không? "Lam Lam bảo bối không thích sao?" Tiếng nói trầm thấp vang lên làm cô giật nảy mình, cô quay lại nhìn hắn, hôm nay đã khoác vest cưới vô cùng lịch lãm, mắt cô dần đờ đẫn đi"Chúng ta làm đám cưới sao?" "Phải! Sau đó sẽ là danh chính ngôn thuận anh có em. Chẳng phải rất ý nghĩa sao!" Mộc Lam cúi gằm xuống nhìn chiếc váy cưới tinh xảo, xúc cảm muốn lột nó ra rồi chạy thật nhanh rất mãnh liệt, nhưng xung quang toàn là người của hắn, cô có cơ hội sao? Chạy rồi thì cả đời này sẽ trở thành phế vật, có cơ hội thì cũng chả thể trốn nữa, có lẽ ngoan ngoãn an phận hắn sẽ không hành cử bạo ngược như vậy nhỉ?
Người đàn ông cũng cảm thấy cô được bôi trơn rồi, miệng càng không ngừng “Đúng là dâm đãng, nói vài câu em đã ướt rồi.” “Nếu không phải lớp mười mỗi ngày em dùng đôi mắt to kia quyến rũ tôi, tôi có thể xuất tinh trong người em sớm như vậy sao?” “Anh nói bậy.” Vốn dĩ quy đầu đã nhét vào một nửa, Bích Hà nghe hắn nói xấu mình như vậy, tức tới mức nhổm dậy, dương vật dưới thân trượt ra nảy nảy “Rõ ràng là anh lừa em… Lúc đó em còn nhỏ như vậy… anh đã…” “Tôi làm sao?” Người đàn ông bắt đầu thở gấp, bàn tay to đè eo của cô xuống, một tay khác cầm dương vật của mình chà đi chà lại chất nhầy của cô để bôi trơn “Tôi ép buộc em? Vậy thì không có…” Hắn tìm được cửa huyệt, ấn cô gái chầm chậm ngồi xuống, nhìn cửa huyệt nuốt dương vật của hắn vào, lúc này mới thở dài một hơi thỏa mãn, rồi ưỡn động mấy lần, nói tiếp “Lúc trước rõ ràng chính em tách chân lộ mông quyến rũ tôi, tôi nào chịu được loại dụ dỗ này…” “Em không có.” Hắn nói xằng nói bậy, Bích Hà tức giận đẩy hắn, lại bị hắn xoay người đè xuống ghế sô pha bẻ chân ra làm. Dương vật rút ra đâm vào trong cơ thể, tư thế này khiến cảm giác kích thích của dương vật với âm đạo càng thêm mạnh mẽ. Bích Hà cảm thấy bụng dưới tê dại. “Còn nói không quyến rũ tôi.” Người đàn ông vừa làm cô vừa nhào nặn vú cô “Không phải thì làm sao mới 14 tuổi đã bị tôi làm?” Bích Hà đưa tay muốn che miệng hắn. Khuôn mặt và cái miệng xinh đẹp như vậy buông ra toàn là lời thô tục. Người đàn ông cười, cuối cùng không nói thêm nữa, ngậm đầu ngón tay cô liếm mút. Không biết bị ban ngày tuyên dâm kích thích hay là bị những lời thô tục từ cái miệng đẹp đẽ kích thích, hay là bị người đàn ông liếm ngón tay kích thích, Bích Hà cảm thấy khoái cảm ùa về trong nháy mắt, toàn thân chợt căng ra ưỡn thẳng, ngón tay bị ngậm lấy cong lại, đầu không chống đỡ được ngửa ra sau, âm đạo co thắt mãnh liệt… Thoáng chốc, vậy mà cô đã đạt tới cao trào. Người đàn ông hít sâu một hơi, âm đạo đột nhiên co lại kẹp hắn suýt nữa bắn ra. Đợi thân thể dưới người từ từ thả lỏng, hắn mới nhìn cô gái biểu cảm mê mẩn dưới thân tiếp tục ra vào, nhưng chỉ hôn cô, không nói gì nữa. Hồi lâu sau, người đàn ông tăng tốc độ, ấn eo cô bắn vào, lại dùng dương vật chặn lại một lúc, sau đó mới từ từ rút dương vật mềm oặt ra. Bích Hà còn đang trong dư vị cao trào, sắc mặt ửng hồng, vẻ mặt mơ màng. Người đàn ông không nhịn được hôn cô một chút, sau đó mới thở dài, nhét dương vật vào quần. Hắn vừa sờ thân thể cô, vừa cầm di động gọi điện cho bố mẹ. “Mẹ, con về rồi.” “Đến nơi rồi.” “Không ở Dụ Viên, ở đường số 1 Tân Giang.” “Mấy ngày tới con ở bên này.” “Được, buổi tối ăn cơm cùng nhau… Gọi cả bố nữa. Bố mẹ chuẩn bị một chút, con dẫn bạn gái con đến gặp mặt hai người.” Không biết bên kia nói gì, người đàn ông cười. “Không, không phải Coco.” Hắn vừa trầm giọng phủ nhận còn vừa quay đầu nhìn cô gái dưới tay vẫn chưa hồi thần, cười “Là người đứng đắn… Bạn học cấp ba, trung học T.” Đầu bên kia nói gì đó khiến người đàn ông kinh ngạc nhướn mày “Làm sao mẹ biết được?” Lâm Trí Viễn cúp điện thoại, lại cúi người cẩn thận nhìn Lương Bích Hà nằm trên ghế sô pha ngủ thiếp đi. Hắn nhướn mày cười một tiếng. Đương nhiên hắn biết phương pháp nhanh nhất, triệt để nhất để trói buộc một người phụ nữ là gì. Hôn nhân. Trong xã hội nam quyền, giấy chứng nhận kết hôn chính là giấy phép do pháp luật cấp cho đàn ông để chiếm hữu hợp pháp một người phụ nữ. Chỉ cần có chứng nhận này, phụ nữ hoàn toàn không thể từ chối bất cứ yêu cầu gì của đàn ông. Hễ phụ nữ có lòng phản kháng gì, toàn bộ pháp luật, toàn bộ xã hội, toàn bộ dư luận đều sẽ tự động đứng về phía đàn ông, bảo vệ “quyền lợi hợp pháp” của đàn ông đối với phụ nữ. Lâm Trí Viễn hắn dĩ nhiên không theo chủ nghĩa độc thân. Trước kia hắn không kết hôn chẳng qua là cảm thấy không có người phụ nữ có tư cách này, khiến hắn sử dụng quyền lợi này mà thôi. Thực tế, bọn họ tự động vây quanh hắn, quỳ liếm dương vật hắn. Trước kia hắn chỉ phiền não làm sao đá bọn họ thôi. Nhưng Lương Bích Hà thì khác. Hắn muốn giam cầm cô, tiêu diệt hoàn toàn khả năng cô rời bỏ hắn.
Sáng hôm sau khi Nghiêm quản gia nhặt được tờ giấy được kẹp ở trên bàn, ông đã nhanh chóng đem nó đến đưa cho Lệ Thương Trì, nhưng khi ông chỉ vừa mới cất lên lời nói, thì ngay cả tờ giấy hắn cũng không buồn nhìn qua. Lạnh lùng đáp lại. "Nhảm nhí, vứt đi, bao giờ cô ta muốn về thì về." Cũng chẳng hỏi han gì đến bức thư đó một lần, ông chỉ thấy trên gương mặt của Lệ Thương Trì sớm đã lộ rõ vẻ chán ghét, hình như việc nhắc đến Tưởng Tuyết Hân cũng khiến cho tâm trạng của hắn trở nên đi xuống, thậm chí Lệ Thương Trì còn không động đến một muỗng thức ăn nào, mặc dù chính hắn đã yêu cầu dì Hà làm ra. Rồi lại không nói một lời, cầm theo cặp sách đi đến bệnh viện, mặc cho Nghiêm quản gia có buồn rầu thở dài thườn thượt, Lệ Thương Trì cũng chẳng mấy để tâm. Ông đưa mắt nhìn đến đĩa thức ăn vẫn còn bốc lên hơi nóng, rồi lại nhìn đến tờ giấy mà Tưởng Tuyết Hân đã viết đang cầm trên tay. Nếu hai người vẫn còn tiếp tục kéo dài tình trạng này, thì sớm muộn cũng phải đối mặt với vấn đề ly hôn. Những ngày sau đó, Lệ Thương Trì đi sớm về trễ, cơm tối còn chẳng buồn ăn, khi về đến nhà thì lao thẳng lên phòng ngủ. Rồi đến sớm mai, khi mà trời vẫn còn chưa hửng sáng thì đã không còn thấy bóng xe của hắn đâu nữa. Cho đến ngày thứ năm, Tưởng Tuyết Hân mới quay trở lại, thật sự nếu có ai bảo rằng cô trẻ con vì giận dỗi chồng, mà bỏ nhà đi bụi hẳn năm ngày trời cũng chẳng sai đâu. Nếu là chồng người ta thì sẽ lo lắng gọi điện thoại tìm vợ sốt sắng cả lên, nhưng còn Lệ Thương Trì thì không hề có chuyện đó, bởi vì vốn dĩ ngay từ đầu hắn đã chẳng quan tâm gì đến Tưởng Tuyết Hân. Biết là như vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy thật sự tủi thân, trời cũng đã sẫm tối, cô cũng chẳng còn muốn đợi chờ người đàn ông đó tìm kiếm mình. Tưởng Tuyết Hân ra ngoài vài ngày là để khuây khỏa đầu óc, thanh tỉnh tâm trạng, nếu không làm như vậy, chỉ sợ rằng mỗi ngày đều phải đối mặt với sự lạnh nhạt của Lệ Thương Trì, thì sớm muộn cô cũng hồ đồ mà nghĩ đến hai chữ "ly hôn". Xe tùy ý để đậu ngoài bãi, Tưởng Tuyết Hân chậm rãi sải bước đi vào bên trong, cô không hi vọng sẽ chạm mặt với Lệ Thương Trì ngay bây giờ. Mà ông trời quả thật là không có mắt, giày của hắn lại được gác ngay ngắn ở bên trong tủ, nhưng là... Từ đâu lại xuất hiện một đôi cao gót màu trắng đặt ngay lối ra vào, nhất thời vì nó mà khiến cho tâm trạng của Tưởng Tuyết Hân ngay lập tức tuột dốc không phanh. Cô cố gắng nuốt xuống một cỗ phẫn nộ đang rục rịch trào dâng, tự trấn an có thể là bệnh nhân hoặc khách hàng của Lệ Thương Trì, mặc dù giờ làm việc hành chính đã qua rồi. Tưởng Tuyết Hân hít sâu một hơi, vừa bước vào trong nhà thì đã thấy Lệ Thương Trì ngồi ở ghế sofa, dáng người cao ráo vắt chéo đôi chân, thư thả cầm hồ sơ bệnh án lên đọc. Hắn không nhìn ra cửa chính lần nào, nhưng lại biết là Tưởng Tuyết Hân đã về, Lệ Thương Trì vẫn không rời mắt khỏi hồ sơ trên tay, giọng nói nhàn nhạt vang lên, "Cũng biết đường về rồi sao?" Giống như là hắn đang chế giễu cô, bảo rằng Tưởng Tuyết Hân là một đứa con nít giận dỗi bỏ nhà ra đi, nhưng được vài ngày thì mặt dày quay trở lại. Hoặc là Lệ Thương Trì đang cho rằng, cô muốn dùng cái trò dở hơi đó để lôi kéo sự chú ý của hắn, mặc dù đúng là năm ngày nay Tưởng Tuyết Hân lâu lâu lại vô thức mở điện thoại ra kiểm tra tin nhắn và cuộc gọi. Chỉ tiếc là một màn hình trống vẫn cứ hiện lên. Cô mặc kệ Lệ Thương Trì có suy nghĩ thế nào, thứ cô quan tâm là đôi giày cao gót của nữ ở lối ra vào, làm sao lại xuất hiện trong biệt thự. "Đôi giày..." Vốn dĩ là muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng còn chưa nói hết câu, thì bóng dáng của một nữ nhân vừa bước ra từ phòng ngủ của Lệ Thương Trì lại vô tình lọt vào mắt. Đôi môi cô khẽ run, nhất thời vì cú sốc vừa rồi mà bất động đứng yên tại chỗ, trái tim của Tưởng Tuyết Hân nhói lên từng đợt như bị kim nhọn châm vào, trơ mắt nhìn người phụ nữ kia ngại ngùng bước xuống. Chuyện gì đang diễn ra vậy? Năm ngày qua, Tưởng Tuyết Hân không có ở nhà, không lẽ Lệ Thương Trì thật sự đưa người phụ nữ khác về đây? Cô gái trước mặt có vẻ nhỏ hơn cô một chút, đôi mắt long lanh to tròn, một vẻ đẹp vô cùng dịu dàng thánh thiện, Tưởng Tuyết Hân đanh mắt lại, lạnh lùng nhìn cô ta. Con ả không biết là cố ý hay vô tình liếc trúng tầm nhìn của cô, liền sợ hãi thu lại ánh mắt, cong đuôi chạy đến trước mặt Lệ Thương Trì như thể đang né tránh Tưởng Tuyết Hân. "Anh Thương Trì... Em xin lỗi, em không biết toilet ở hướng nào nên lỡ đi nhầm phòng của ai đó..." Nhầm phòng ai đó? Nực cười, nhầm thế nào lại nhầm trúng phòng của Lệ Thương Trì tận ở trên lầu một? Rõ ràng từ bậc thang đi lên, thì phải đi qua phòng của cô rồi đến thư phòng và cuối cùng mới là tới phòng của Lệ Thương Trì. Vậy mà con ả này lại bảo rằng lang thang nhầm phòng? Tưởng Tuyết Hân giấu đi sự tức giận hiện sâu trong đôi mắt, cô đang muốn nhìn xem Lệ Thương Trì sẽ phản ứng gì đối với một kẻ lạ mặt vô tình bước vào căn phòng của hắn. Nhưng không ngờ Lệ Thương Trì lại không hề tức giận, hắn vẫn giữ nguyên thái độ lãnh đạm như ban đầu, chỉ liếc mắt nhìn lên một cái rồi lạnh lùng đáp trả. "Không sao, tối rồi về đi." Tưởng Tuyết Hân sau khi nghe thấy câu trả lời đó, cô thậm chí có thể cảm nhận được từng mảnh trong người đang vỡ ra, là tình yêu và sự tin tưởng... Căn phòng mà ngay cả người vợ hợp pháp như Tưởng Tuyết Hân còn không dám bước chân vào, vậy mà hắn lại dễ dàng bỏ qua cho người phụ nữ kia. Sau đó một lúc, cô ta mới hoảng hốt phát hiện ra là đã "quên mất" sự hiện diện của Tưởng Tuyết Hân, vội vàng cúi đầu xin lỗi, nhưng ngữ khí và ý tứ trong từng lời mà cô ả nói, lại không hề có một chút khiêm nhường nào. Nó giống như, đang thẳng thừng tuyên chiến với Tưởng Tuyết Hân. "A! Đây chắc là chị dâu nhỉ? Em xin lỗi, vì ban nãy chị có hơi khó gần một chút, em nghĩ là chị đang tức giận chuyện gì đó, nên em không dám lại gần..." Hàng lông mi đen dài khẽ rũ xuống, rồi bất chợt lại mở lớn đôi mắt trực tiếp nhìn đến Tưởng Tuyết Hân, run run nói. "... Ôi, không lẽ là vì em đi nhầm phòng... Em xin lỗi, em không biết đó là phòng anh Trì... Chị đừng giận em nhé, em không có ý đó đâu..."
hắn giam cầm cô