đầu rồng thời lý
Thanh kiếm thời Trần phát hiện ở Hoàng thành: Trước tiên, xét về hình người cho thấy được đứng trên vân mây theo hướng mặt trời ở trên đầu. Như vậy, đã cho biết một khung cảnh được bố cục và diễn đạt theo hướng từ dưới đất lên trời, tương ứng với
Công ty TNHH TM Rồng Phương Bắc là công ty chuyên cung cấp các sản phẩm nội thất văn phòng tại thị trường Việt Nam. tăng hiệu quả làm việc, tốt cho sức khỏe của khách hàng trong thời gian ngồi làm việc theo tiêu chuẩn Ergonomics. Các đối tác của RPB sống và làm
85 người chết vì bệnh dại mỗi năm: Quyết liệt xử lý việc thả rông chó. Năm 2021, cả nước có 53 người chết vì bệnh dại và 531.204 người phải đi điều trị dự phòng bệnh dại. Thống kê chưa đầy đủ, trong 6 tháng đầu năm 2022 ghi nhận 25 ca tử vong do dại tại 11
H5 Ffcredit. Trong các nền văn hóa phương Đông, rồng là biểu tượng của sự cao quý, sức sống vĩnh hằng và sức mạnh hô mưa gọi gió. Đặc biệt là nước Việt với truyền thuyết “con rồng, cháu tiên”, rồng lại là một biểu tượng thiêng liêng. Thời xưa, hình tượng rồng được sử dụng nhiều trong kiến trúc cung đình, đền đài, trang phục vua chúa. Hình tượng rồng trong các thời kỳ tự chủ lâu dài cũng có những điểm đặc trưng tượng rồng thời Lý còn lại đến ngày nay không nhiều, đặc biệt xuất hiện ở các chùa như chùa Dạm, chùa Phật Tích, chùa Long Đội, chùa Chương Sơn, chùa Quỳnh Lâm, chùa Báo Ân, chùa Linh Xứng, chùa Sùng Nghiêm, chùa Diên Thánh… Ở Hoàng thành Thăng Long cũng tìm thấy hình tượng rồng trên gốm thời đầu lập đô nhà thời Lý. Ảnh Daderot, Wikipedia, CC BY-SA thời Lý thân tròn lẳn, khá dài, không có vẩy, uốn khúc mềm mại và thon dài từ đầu đến chân, trông nhẹ nhàng và thanh thoát. Rồng thường ngẩng đầu lên, miệng há to, mép trên của miệng không có mũi, kéo dài ra thành một cái vòi uốn mềm, vươn lên cao, vuốt nhỏ dần về cuối. Một chiếc răng nanh mọc từ cuối hàm trên, uốn cong và vắt qua vòi mép ở trên, có trường hợp răng nanh rất dài, uốn lượn mềm mại để vươn lên, hoặc với lên bao lấy viên rồng thời Lý dài, dọc sống lưng có một hàng vảy thấp tỉa riêng ra từng cái, đầu vây trước tua vào hàng vây sau. Bụng là đốt ngắn như bụng rắn, có bốn chân, mỗi chân có ba ngón trước, không có ngón chân sau. Vị trí của chân bao giờ cũng đặt ở một chỗ nhất định. Chân trước mọc gần giữa khúc uốn thứ nhất, chân đối xứng phía bên kia nằm gần cuối khúc uốn này. Hai chân sau bao giờ cũng ở gần khoảng giữa khúc uốn thứ ba. Cả bốn chân đều có khủy phía sau và có móng giống chân loài Lý là thời dân tộc mới giành lại được độc lập sau hơn nghìn năm, nên các nghệ nhân có ý thức tạo ra hình tượng rồng khác biệt với hình tượng rồng của Trung thời Trần vẫn giữ dáng dấp như thời Lý, với các đường cong tròn nối nhau, các khúc trước lớn, các khúc sau nhỏ dần và kết thúc như đuôi rắn. Vẩy lưng vẫn thể hiện từng chiếc, nhưng không tựa đầu vào nhau như rồng thời Lý. Có khi vẩy lưng có dạng hình răng cưa lớn, nhọn, đôi khi từng chiếc vẩy được chia thành hai tầng. Chân rồng thường ngắn hơn, những túm lông ở khủy chân không bay ra theo một chiều nhất định như rồng thời Lý mà lại bay lên phía trước hay phía sau tùy thuộc vào khoảng trống trên bức phù điêu. Rồng thời Trần có sự xuất hiện chi tiết cặp sừng và đôi tay.Ảnh Gryffindor, Wikipedia, CC BY-SA rồng thời Trần không phức tạp như rồng thời Lý. Rồng vẫn có vòi hình lá, vươn lên trên nhưng không uốn nhiều khúc. Chiếc răng nanh phía trước khá lớn, vắt qua sóng vòi. Miệng rồng há to nhưng nhiều khi không đớp quả thời Trần lượn khá thoải mái với động tác dứt khoát, mạnh mẽ. Thân rồng thường mập chắc, tư thế vươn về phía trước. Cách thể hiện rồng thời Trần không chịu những quy định khắt khe như thời thời Lê Sơ, hình tượng rồng có sự thay đổi hẳn, không nhất thiết là một con vật mình dài uốn lượn đều đặn nữa mà ở trong nhiều tư thế khác nhau. Đầu rồng to, bờm lớn ngược ra sau, mào lửa mất hẳn, thay vào đó là một chiếc mũi to. Mép trên của miệng rồng vẫn kéo dài nhưng được vuốt gần như thẳng ra, bao quanh có một hàng răng cưa kết lại như hình chiếc đá thềm điện Kính Thiên còn sót lại sau khi người Pháp phá điện xây lô cốt. Ảnh chụp năm 1884 – 1885. Điện Kính Thiên được xây dựng năm 1428 đời Vua Lê Thái Tổ và hoàn thiện vào đời Vua Lê Thánh Tông. Ảnh Charles-Edouard Hocquard, Wikipedia, Public DomainRăng nanh rồng Lê Sơ cũng được kéo dài lên phía trên và uốn xoăn thừng ở gốc. Lông được kéo dài ra và đuôi vuốt chếch lên phía sau. Trên lông mày và chiếc sừng hai chạc, đầu sừng cuộn tròn lại. Rồng có râu ngắn và một chân trước thường đưa lên đỡ râu, tư thế thường thấy ở các con rồng đời sau. Cổ rồng thường nhỏ hơn thân, một hiện tượng ít thấy ở những con rồng trước Lê Sơ xuất hiện ở thời điểm Nho giáo Trung Hoa thâm nhập mạnh mẽ vào nước ta. Hình tượng rồng cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng bởi hình tượng rồng Trung tượng con rồng tại Huế. Ảnh AJ Oswald, Wikipedia, CC BY-SA thời Nguyễn ở thế kỷ XIX trở lại vẻ uy nghi tượng trưng cho sức mạnh thiêng liêng. Rồng được thể hiện ở nhiều tư thế, ẩn mình trong đám mây, hoặc ngậm chữ thọ, hai rồng chầu mặt trời, chầu hoa cúc, chầu chữ thọ… Phần lớn mình rồng không dài mà uốn lượn vài lần với độ cong lớn. Đầu rồng to, sừng giống sừng hươu chĩa ngược ra sau. Mắt rồng lộ to, mũi sư tử, miệng há lộ răng nanh. Vây trên lưng rồng có tia, phân bố dài ngắn đều đặn. Râu rồng uốn sóng từ dưới mắt chìa ra cân xứng hai bên. Hình tượng rồng dùng cho vua có năm móng, còn lại là bốn cách rồng của từng thời toát lên nét đặc trưng của thời đại đó. Cùng với sự giao thoa văn hóa, hình tượng rồng ngày nay được dùng tùy tiện hơn, và được dùng lẫn lộn với hình tượng rồng phương Tây. Trong khi đều phiên dịch là “rồng”, nhưng con rồng phương Tây trong truyền thuyết thường là loài ác long, thích ăn thịt người, thậm chí xuất phát từ địa ngục. Còn con rồng phương Đông thì được nhìn nhận là loài vật linh thiêng, tôn VọngXem thêmLịch sử thú vị của con rồng Ba TưVài ghi chép trong sử sách về sự xuất hiện của con rồng phương ĐôngMời xem video
Rồng thời Lý thế kỷ XI-XIICác hình tượng rồng thời Lý còn lại đến ngày nay không nhiều, những hình tượng Rồng còn lại ở các Chùa như Chùa Dạm, Chùa Phật Tích, Chùa Long Đội, Chùa Chương Sơn, Chùa Quỳnh Lâm, Chùa Báo Ân, Chùa Linh Xứng, Chùa Sùng Nghiêm, Chùa Diên Thánh… và mới tìm thấy thêm ở Hoàng thành Thăng Long 2000-2005 hình Rồng trên gốm thời đầu lập đô nhà tượng rồng thời Lý Ảnh thời Lý thân tròn lẳn, khá dài, không có vẩy, uốn khúc mềm mại và thon dài từ đầu đến chân, trông rất nhẹ nhàng và thanh thoát. Rồng thường ngẩng đầu lên, miệng thì há to, mép trên của miệng không có mũi, kéo dài ra thành một cái vòi uốn mềm mại, vươn lên cao, vuốt nhỏ dần về cuối. Một chiếc răng nanh mọc từ cuối hàm trên, uốn cong và vắt qua vòi mép ở trên, có trường hợp răng nanh rất dài, uốn lượn mềm mại để vươn lên, hoặc với lên bao lấy viên rồng thời Lý Ảnh WikipediaThân rồng dài, dọc sống lưng có một hàng vảy thấp tỉa riêng ra từng cái, đầu vây trước tua vào hàng vây sau. Bụng là đốt ngắn như bụng rắn, có bốn chân, mỗi chân có ba ngón phiá trước, không có ngón chân sau. Vị trí của chân bao giờ cũng đặt ở một chỗ nhất định. Chân trước mọc gần giữa khúc uốn thứ nhất, chân đối xứng phía bên kia nằm gần cuối khúc uốn này. Hai chân sau bao giờ cũng ở gần khoảng giữa khúc uốn thứ ba. Cả bốn chân đều có khủy phía sau và có móng giống chân loài Lý là thời dân tộc ta mới giành lại được độc lập tự chủ sau hơn 1000 năm Bắc thuộc, nên các nghệ nhân rất ý thức tạo ra hình tượng rồng khác biệt với hình tượng rồng của Trung Hoa. Do đó, nói đến biểu tượng rồng thuần Việt Nam là nói đến rồng thời thời Trần TK XIII- XIVRồng thời Trần vẫn giữ dáng dấp như thời Lý, với các đường cong tròn nối nhau, các khúc trước lớn, các khúc sau nhỏ dần và kết thúc như đuôi rắn. Vẩy lưng vẫn thể hiện từng chiếc, nhưng không tựa đầu vào nhau như rồng thời Lý. Có khi vảy lưng có dạng hình răng cưa lớn, nhọn, đôi khi từng chiếc vẩy được chia thành hai tầng. Chân rồng thường ngắn hơn, những túm lông ở khủy chân không bay ra theo một chiều nhất định như rồng thời Lý mà lại bay lên phía trước hay phía sau tùy thuộc vào khoảng trống trên bức phù điêu. Và có sự xuất hiện chi tiết cặp sừng và đôi thời Trần Ảnh rồng không có nhiều phức tạp như rồng thời Lý. Rồng vẫn có vòi hình lá, vươn lên trên nhưng không uốn nhiều khúc. Chiếc răng nanh phía trước khá lớn, vắt qua sóng vòi. Miệng rồng há to nhưng nhiều khi không đớp quả thời Trần lượn khá thoải mái với động tác dứt khoát, mạnh mẽ. Thân rồng thường mập chắc, tư thế vươn về phía trước. Cách thể hiện rồng không chịu những quy định khắt khe như thời Lý.
MÔ TẢ SẢN PHẨM Trong các hiện vật tìm thấy ở Hoàng Thành Thăng Long nổi bật một số hình tượng như Rồng, Phượng, Lá đề… Lá đề – biểu tượng thiêng liêng của Phật giáo – tôn giáo được coi trọng bậc nhất, quốc giáo của thời Lý, thời Trần. Motif trang trí này được sử dụng nhiều trong các sản phẩm điêu khắc, các công trình kiến trúc thời ảnh Rồng thời Lý, biểu tượng tiêu biểu cho nghệ thuật Lý có mặt ở nhiều nơi dưới nền móng của cung điện một thời nguy nga vàng son. Rồng biểu tượng cho sự cao quý, cho sức sống vĩnh hằng và cho sức mạnh của vũ trụ. Rồng thời Lý không chỉ mang ý nghĩa về mặt chính trị – Biểu trưng cho quyền lực mà hình tượng Rồng thời Lý có sự độc đáo riêng không lẫn với bất cứ hình tượng Rồng nào trong các triều đại sau này, thậm chí có một sự độc đáo duy nhất trên thế giới, sự độc đáo không chỉ thể hiện qua các họa tiết hoa văn mà trong tổng thể cấu thành nên cấu trúc chung trên các công trình kiến trúc, điêu khắc… Hình ảnh Rồng và Phượng được đưa vào trong các sản phẩm phục vụ kiến trúc như những chi tiết trang trí đặc trưng thể hiện sự trang trọng, tôn nghiêm cao quý của vương triều Lý. Điều đặc biệt, theo các nhà nghiên cứu hình tượng Rồng – Phượng thời Lý luôn là một cặp – biểu tượng cho Âm Dương. Cặp Phượng – Hoàng, biểu tượng nam – nữ luôn đi kèm nhau. Điều ấy chứng tỏ ở thời Lý vai trò của người phụ nữ trong xã hội được đề cao. Qua những gì tìm thấy được trong di chỉ khảo cổ, minh chứng cho sự phát triển rực rỡ về văn hóa nghệ thuật thời Lý, thời kỳ mà từ triều đình cho tới dân chúng đều một lòng với sự phát triển kinh tế, văn hóa mạnh mẽ, đạt được những thành tựu lớn mà những triều đại phong kiến sau đều lấy đó làm cơ sở cho nền tảng để phát triển thẩm mỹ và văn hóa của triều đại mình. Nói tóm lại, những thành tựu văn hóa nghệ thuật và nhiều lĩnh vực xã hội khác của thời Lý là một đỉnh cao mà những vương triều các thời kỳ sau không vượt qua được. tìm hiểu chi tiết tại
đầu rồng thời lý