không ai đánh thuế ước mơ
Có một câu nói rất hay và nổi tiếng rằng: Nếu bạn không biết xây ước mơ cho mình thì kẻ khác sẽ thuê bạn xây ước mơ cho họ. Vậy nên, đừng ngu ngốc mà không xây ước mơ cho mình nhé, không ai đánh thuế ước mơ đâu bạn à cứ ước mơ thật nhiều nhưng đừng quá
Chẳng ai đánh thuế đâu!" không phải sao? Ấy vậy mà vẫn có không ít người chỉ vì lo sợ những điều chưa bao giờ xảy ra, không nhận thấy và tin tưởng vào khả năng của bản thân nên cứ chấp nhận những cuộc sống tạm gọi là "an toàn" nhưng nhàm chán mà không có hay không chịu thừa nhận những giấc mơ sâu thẳm trong tâm hồn mình.
Họ nổi tiếng, họ thành công nhưng có ai biết họ đã phải trải qua những nhục nhã, tủi hờn gì, hy sinh những gì để đạt được. Không ai đánh thuế ước mơ, thế nhưng để ước mơ có thể thành hiện thực là cả quá trình cay đắng. Hoa hiểu được ở xã hội này, không chỉ có cố gắng, có đam mê là có thể thành công, phải có tiền, đúng rồi, phải có tiền.
H5 Ffcredit.
Không ai đánh thuế ước mơ. Còn bạn, bạn có dám ước mơ? Ảnh minh họa Một ngày nọ, một gia đình quý tộc giàu có nước Anh đã đưa con về miền quê nghỉ mát. Trong khi nô đùa, tai nạn đã xảy ra cậu con trai nhỏ của họ sa chân ngã xuống vực nước sâu. Tất cả tưởng chừng như vô vọng, không còn phương cách nào cứu sống cậu bé không biết bơi. Thế rồi, từ xa, nghe tiếng kêu thất thanh, một chú bé nhem nhuốc, con của một nông dân nghèo trong vùng đã chạy đến tiếp cứu. Nhà quý tộc đã hết sức biết ơn cậu bé nhà vì chỉ nói lời cảm ơn và kèm theo một ít tiền hậu tạ, ông ân cần hỏi cậu bé – Khi lớn lên, cháu muốn làm gì? Cậu bé nhỏ nhẹ thưa – Thưa ông, chắc cháu sẽ tiếp tục nghề làm ruộng của cha cháu. Nhà quý tộc lại gặng hỏi – Thế cháu không còn ước mơ nào lớn hơn nữa sao? Cậu bé im lặng cúi đầu một lúc rồi mới trả lời – Dạ thưa bác, nhà cháu nghèo thế này thì cháu còn biết ước mơ điều gì nữa đây? Lại tiếp tục một câu hỏi chân tình – Nhưng bác muốn biết, nếu cháu được phép mơ ước thì cháu sẽ ước mơ điều gì? Và lần này cũng lại là một câu trả lời thật thà – Thưa bác, cháu muốn được đi học, cháu muốn trở thành một bác sĩ! Sau này, cậu bé ngày xưa không biết bơi được cứu sống đã trở thành một vĩ nhân, đã làm cho cả nước Anh hãnh diện tự hào, đó chính là Thủ tướng Winston Churchill. Còn cậu bé quê nhà nghèo sau đó đã không còn chỉ biết đặt ước mơ đời mình nơi cụm cỏ bờ đê. Cậu đã cố gắng tự bươn trải để đi học và đã trở thành một bác sĩ lừng danh thế giới, cũng đồng thời là ân nhân của cả nhân loại khi tìm ra được thuốc kháng sinh penicillin. Tên của ông là Alexander Fleming. Không ai ngờ rằng đến khi thủ tướng nước Anh lâm bệnh trầm trọng, cả vương quốc Anh đã đi tìm những vị danh y lẫy lừng để cố cứu sống nhà lãnh đạo tối cao của cả đã bó tay. Thế rồi bác sĩ đã tự ý tìm đến và ông đã cứu sống, một lần nữa, người bạn mà ông đã từng cứu sống năm xưa…Không ai đánh thuế ước mơ. Còn bạn, bạn có dám ước mơ? Sưu tầm Nguồn Copy link
Ý kiếnCộng đồng Thứ ba, 3/11/2009, 1415 GMT+7 Chẳng ai đánh thuế trên những ước mơ cả cho nên nếu bạn có ước mơ thì hãy "mơ ước thật lớn lao, mơ ước mà không sợ hãi". Khi cơ hội đến bạn sẽ có nó.> 'Bài giảng cuối cùng' trân trọng khoảnh khắc sống Tôi chưa từng đọc quyển sách của Randy Pausch, tôi nhận được link chia sẻ đoạn video của ông từ một người bạn. Mọi người có thể xem video có phụ đề tại Và tôi thích nhất có lẽ chính là câu nói "Có những bức tường là bức tường sống". Tôi thích vì bản thân tôi đã trải qua điều đó như thể ông đang nói thay cho tôi vậy. Năm 2007, tôi đang học năm thứ 2 Đại học Bách Khoa ngành Công nghệ Thông tin CNTT. Với số điểm tích lũy cao trên 8 phẩy, nhưng rồi tôi phát hiện ra rằng tôi học một ngành mà tôi không thích, mỗi ngày đi học đối với tôi là một cảm giác rất nặng nề. Tôi sống với cái cảm giác ấy một thời gian dài. Tôi đã đi một nửa con đường và chỉ còn 2 năm nữa tôi tốt nghiệp. Tôi dĩ nhiên có thể cố gắng đi nốt con đường ấy với ngành CNTT mà tôi chọn. Nhưng tôi dường như đã đánh mất chính mình, đánh mất niềm vui sống. Tôi quyết định bỏ học và thi vào trường Nghiệp vụ du lịch Sài Gòn, ngành nhà hàng khách sạn, vì tôi thích nấu ăn. Tôi muốn tạo ra những món ăn ngon, và cũng muốn chia sẻ nó với mọi người. Bạn biết không, tôi đã bị chỉ trích dữ dội từ phía gia đình, từ bạn bè và những người thân. Sự lựa chọn đó của tôi được cho là rất buồn cười đến nỗi có lúc tôi tin rằng tôi đã làm sai. Không một ai ủng hộ quyết định của tôi, rồi tôi nhận được link share video The last lecture của cô bạn thân gửi. Tôi phát hiện ra rằng tôi đang bị cản trở bởi bức tường do tôi và những người khác tạo ra. Tôi thậm chí đã chưa kịp thất bại, tôi chỉ đoán rằng tôi sẽ thất bại. Những người khác nhìn vào quá khứ nỗ lực học hành của tôi và tương lai huy hoàng trong ngành CNTT của tôi mà quả quyết rằng tôi sẽ thất bại. Nhưng tôi chưa bao giờ dám sống và dám vượt qua những bức tường đó, tôi nhận ra là tôi còn rất trẻ và nếu thất bại tôi có thể làm lại, điều quan trọng là tôi đã được làm cái mà tôi muốn. Vậy là tôi đi học nấu ăn với ước mơ trở thành đầu bếp số 1 thế giới, và mở nhà hàng để chia sẻ những món ăn ngon. Tôi sắp tốt nghiệp trường du lịch và đang giữ chân phụ bếp tại một nhà hàng nổi tiếng trong thành phố. Ước mơ có lẽ phải còn khá lâu mới trở thành hiện thực. Nhưng tôi vẫn nuôi dưỡng nó vì tôi có quyền, vì chẳng ai đánh thuế trên những ước mơ cả cho nên nếu bạn có ước mơ thì hãy "mơ ước thật lớn lao, mơ ước mà không sợ hãi" khi cơ hội đến bạn sẽ có nó.
không ai đánh thuế ước mơ