kể chuyện người lớn

"Những câu chuyện không tác động tới chúng ta, mà chúng thu hút và khiến chúng ta say mê chúng. Câu chuyện không thuyết giảng, chúng truyền cảm hứng. Chúng tạo ra âm vang rộng lớn, nhưng đồng thời âm thầm gieo dắt niềm tin, cảm xúc bên trong tất thảy chúng ta." - Signorelli. Kể Chuyện Thương Hiệu Hỏi thì cháu Q. cho biết bị Lâm Văn D. (SN 1998, ngụ cùng địa phương) làm chuyện người lớn. Gia đình cháu Q. vì thương con nên chỉ báo cho gia đình D. biết và tự giải quyết với nhau, nhưng sau đó gia đình D. cũng tự giác đưa D. đi trình báo với công an địa phương. Theo công Hello quý khách. Ngày hôm nay, mình mạn phép đưa ra cái nhìn chủ quan về Tập làm văn lớp 3: Nghe và kể lại chuyện Người bán quạt may mắn - Giải bài tập Tiếng Việt lớp 3 tập 2 trang 56 | Lize.vn qua bài chia sẽ Tập làm văn lớp 3: Nghe và kể lại chuyện Người bán quạt may mắn - Giải bài tập Tiếng Việt lớp 3 H5 Ffcredit. Chuyện cổ tích dành cho người lớn là tập truyện ngắn đặc sắc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh bởi sự khắc họa thâm thúy mà không kém phần hóm hỉnh về thế giới người lớn. Bằng giọng văn vô cùng đặc biệt, tác giả đã đưa người đọc đi hết những cung bậc cảm xúc trong cuộc sống và từ đó sáng lên những bài học rất ý nghĩa. Tác giả Nguyễn Nhật Ánh và tác phẩm Chuyện cổ tích dành cho người lớn Nguyễn Nhật Ánh sinh năm 1955 tại Quảng Nam, ông là một trong những nhà văn đương đại nổi tiếng nhất tại Việt Nam, đặc biệt là với các bạn đọc trẻ. Nguyễn Nhật Ánh được coi là nhà văn viết cho tuổi thơ, tuổi mới lớn với hơn một trăm tác phẩm thuộc các thể loại khác nhau và rất nhiều trong số đó đã được chuyển thể thành phim, nổi bật trong đó phải kể đến các truyện dài như Mắt biếc, Cô gái đến từ hôm qua, Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh và bộ truyện Kính vạn hoa cùng rất nhiều tác phẩm khác. Chuyện cổ tích dành cho người lớn và những mẩu chuyện dung dị đời thường Trước ghi gắn bó với nghề viết, Nguyễn Nhật Ánh từng có thời gian làm giáo viên, năm 13 tuổi, tác phẩm của ông đã lần đầu được đăng báo nhưng phải đến năm 1984, khi truyện dài đầu tiên Trước vòng chung kết được xuất bản, độc giả mới thực sự biết đến tên tuổi của nhà văn. Ông nhận được nhiều giải thưởng về văn học và trở thành gương mặt quen thuộc của văn học Việt Nam đương đại, các tác phẩm của nhà văn luôn thu hút người đọc bởi lối viết giản dị, giọng văn hóm hỉnh mà sâu sắc. Những câu chuyện của tác giả đầy khắc khoải và bồi hồi, phần lớn được xây dựng trên nền vùng quê đầy nắng gió gắn liền với tuổi thơ của Nguyễn Nhật Ánh, đã in đậm trong tâm khảm của những người yêu văn chương qua nhiều thập kỉ. Từ đó, những cái tên như Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, Còn chút gì để nhớ, Chuyện xứ Lang Biang cùng với nhiều tác phẩm khác vẫn mãi nâng giấc cho những tâm hồn mộng mơ, trong sáng. Tuy nhiên, cũng không sai khi nói rằng những tác phẩm của Nguyễn Nhật Ánh không chỉ dành cho những tâm hồn mới lớn bởi những bài học thâm thúy, đầy ý nghĩa chưa bao giờ vơi cạn trong những tác phẩm của nhà văn, trong đó, chắc chắn không thể không kể đến tác phẩm Chuyện cổ tích dành cho người lớn Bìa cuốn sách Chuyện cổ tích dành cho người lớn Ở tác phẩm, người đọc không còn thấy giọng văn lơ đễnh buồn của tác giả cũng chẳng còn bắt gặp những nhân vật lặng lẽ ôm mối tình thầm nữa, thay vào đó, hai mươi truyện ngắn trong tác phẩm là những mảnh chuyện đời thường của cuộc sống hôn nhân gia đình với nỗi lo cơm áo gạo tiền và thậm chí là cãi vã ở thế giới người lớn. Đồng thời, ta cũng không còn thấy một Nguyễn Nhật Ánh với giọng văn man mác, dịu dàng nữa mà là một cây bút với lối viết hóm hỉnh, trào phúng sâu cay. Thế giới người lớn trong những câu chuyện cỏn con Chuyện cổ tích có lẽ là một cụm từ đầy tính trào lộng và ẩn ý sâu sắc của nhà văn khi đặt tên cho bộ truyện ngắn, bởi khác hoàn toàn với những gì người ta có thể tưởng tượng, hai mươi chuyện ngắn của Nguyễn Nhật Ánh đã diễn tả những khía cạnh đầy chân thực của cuộc sống đời thường, nơi chẳng có phép màu nào và mỗi người đều phải tự đấu tranh cho hạnh phúc của bản thân. Những mẩu truyện cổ tích được viết trong cuốn sách đôi khi vụn vặt và vô lí đến mức khó chịu nhưng hóa ra lại là câu chuyện đã trở đi trở về trong cuộc sống của ta không ít lần. Ai có thể tưởng tượng nổi một con ruồi lại là nguyên nhân của một cuộc li dị? Chuyện cổ tích dành cho người lớn là tấm gương phản ánh hiện thực Vậy nhưng, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh với lối viết đầy khéo léo đã biến tấu câu chuyện thoạt nghe đã thấy phi lý ấy trở nên hợp lý vô cùng, từ việc có một con ruồi rơi vào cốc sữa mà sau đó kéo theo đủ bao nhiêu trách móc, hậm hực bị dồn nén của hai vợ chồng bấy lâu. “Cứ như thế, như có ma xui quỉ khiến, hai vợ chồng thi nhau lôi tuột những chuyện đời xửa đời xưa của nhau ra và thay nhau lên án đối phương, không làm sao dừng lại được… Chúng tôi mải mê vận dụng trí nhớ vào việc lùng sục những khuyết điểm tầng tầng lớp lớp của nhau. Và thật lạ lùng, có những chuyện tưởng đã chìm lấp từ lâu dưới bụi thời gian, tưởng không tài nào nhớ nổi, thế mà bây giờ chúng lại hiện về rõ mồn một và chen nhau tuôn ra cửa miệng.” – Chuyện cổ tích dành cho người lớn Thế rồi cả hai đi đến quyết định chấm dứt cuộc hôn nhân mà họ cho rằng đã sai ngay từ đầu nhưng trớ trêu thay, sức chịu đựng của con người có hạn còn những nhầm lẫn đôi khi là vô hạn, sẽ luôn có những quyết định mà khi đưa ra rồi mới phát hiện đó là sai lầm thì đã quá muộn. Như trong câu chuyện kể trên, khi tờ đơn li hôn đã được viết xong “với tốc độ 100km/giờ” và kí cốp đâu vào đó, anh chồng kia mới nhận ra rằng con ruồi, nguyên nhân của cuộc li hôn chỉ là một mẩu lá trà. “Cuộc đời cứ như xi-nê-ma, nhưng biết làm thế nào được!” – Chuyện cổ tích dành cho người lớn Phải vậy, cuộc đời cứ như những bộ phim và câu chuyện mà ta không thể lường trước được hồi kết. Trong những truyện ngắn của mình, Nguyễn Nhật Ánh đưa người đọc đi hết bao hỉ nộ ái ố, những mâu thuẫn và giải quyết mâu thuẫn rất đời thường của con người nhưng vẫn không mất đi sự thu hút duyên dáng của văn chương bằng những câu văn sâu cay, đầy suy ngẫm. “Gia tài ta chẳng có gì ngoài vợ nên từ đó đâm ra sợ vợ mà thành tật. Nay, tính can vợ bỏ bài bạc hoài mà không được, ta lại ngẫm ra “nếu cứ sợ cái không đáng sợ ắt sẽ hại cái không đáng hại”. Ôi, phải chăng vì yêu vợ mà ta hại vợ? Hỡi các ông chồng đứng đắn giống như ta, hãy trả lời! Sợ vợ, lợi hay hại?” – Chuyện cổ tích dành cho người lớn Người đọc dễ dàng bắt gặp bản thân ở một chi tiết nhỏ, một câu văn hay một nhân vật nào đó trong câu chuyện và có lẽ, cũng chỉ có người lớn, những người đang sống trong một thế giới lớn lao nhưng vẫn bị níu chân bởi những điều bình thường đến tầm thường mới có thể đồng cảm với nỗi lòng của các nhân vật trong truyện đến thế. Thế giới người lớn trong những câu chuyện cỏn con Ở thế giới ấy, câu chuyện không kết thúc bằng dòng chữ hạnh phúc mãi mãi về sau cũng không hề có những hoàng tử, công chúa hay phù thủy độc ác, chỉ có chính con người chúng ta đang đi lại giữa lằn ranh của cái Tốt và cái Xấu, dưới chân là bao điều nhỏ nhặt nhưng đem lại hệ quả lớn lao. Phép màu vẫn luôn hiện hữu trong Chuyện cổ tích dành cho người lớn Dẫu biết rằng cuộc sống không như những câu chuyện cổ tích luôn chỉ có kết thúc có hậu nhưng có lẽ, cuộc sống sẽ đẹp hơn nếu chúng ta luôn biết cố gắng vì nhau, bởi dù cuộc sống luôn đẩy ta vào những lựa chọn khó khăn, ta vẫn luôn có quyền lựa chọn để trở nên tốt hơn mỗi ngày. “ Muốn trở thành người tốt cũng cần phải cố gắng. Như mình đang cố gắng để chiếc ly thật đầy. ầy đến mức phải sắm thêm những chiếc ly khác nữa!” – Chuyện cổ tích dành cho người lớn Nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã khéo léo lồng ghép những bài học đầy ý nghĩa về cách ứng xử giữa người với người cũng như trong các mối quan hệ gia đình, xã hội. “Trong nỗi xúc động dạt dào đó, tôi bỗng hiểu ra cuộc sống thật là đáng yêu và vun đắp hạnh phúc gia đình không phải là một việc khó lắm nếu như ta biết quan tâm đến người cùng chung sống hơn là chỉ bo bo nghĩ đến bản thân mình. Và như vậy có nghĩa là viên ngọc kỳ diệu kia, thực sự nó không hề mất đi, nhưng thay vì ở trong miệng thì bây giờ lại nằm trong lồng ngực tôi và đang đập một cách khoan thai. Cái viên ngọc ấy cặp vợ chồng nào cũng có, nó được cấu thành bởi những hợp chất như nhau và đang mách bảo cho chúng ta những điều khôn ngoan trong cuộc sống.” – Chuyện cổ tích dành cho người lớn Đôi khi vở kịch cuộc đời yêu cầu ta diễn nhiều vai diễn khác nhau, có người trở thành các ông chồng ích kỷ và lười biếng, những bà vợ ghen tuông vô lý và có nhiều đứa trẻ lại trở nên khéo léo, biết suy nghĩ hơn cả những người trưởng thành. Dù vậy với thiên chức của nhà văn là “nâng đỡ những cái tốt để trong đời có nhiều công bằng, thương yêu hơn”, Nguyễn Nhật Ánh vẫn cẩn thận gói ghém những bài học cuộc sống sâu sắc trong từng mẩu truyện. Cuốn sách dành cho mọi lứa tuổi Chuyện cổ tích dành cho người lớn mang đến cho người đọc những phút giây hài hước, những câu chuyện đời thường cùng bao hoàn cảnh trớ trêu được biến hóa đầy thú vị, từ đó, độc giả cũng rút ra được những bài học cuộc sống tuy giản dị mà đầy tính nhân văn. Ngòi bút của Nguyễn Nhật Ánh một lần nữa khiến người đọc ngỡ ngàng bởi sự độc đáo, hóm hỉnh mà không kém phần tinh tế. Bằng cách đó, những câu chữ của tác giả đã đi sâu vào tâm hồn người đọc và để lại dấu ấn khó quên. Tuệ Anh Không phải trẻ con mới có chuyện cổ tích, mà cả người lớn những người đã đi qua cái tuổi trẻ con rất xa rồi cũng có cổ tích của riêng mình. Khi thực tại không còn là những giấc mơ, họ mơ về một miền cổ tích xa xăm, nơi hạnh phúc luôn ngự trị ở đó. Không phải là họ đang ảo tưởng mà vì họ luôn tin rằng trải qua cái kiếp luân sinh của đời mình họ sẽ mãi được ở bên nhau! Chiều nay lại mưa, ký ức đưa tôi trở về với những tháng ngày trong quá khứ. Hôm ấy cũng là một ngày mưa, những cơn mưa nặng hạt, tầm tã, mưa như muốn xóa đi những kỷ niệm về ngôi nhà thân yêu của tôi. Ngôi nhà có giọng nói ấm áp của ba, có bàn tay vun vén chăm lo của mẹ, có cây xoài trước sân thấp bé nhưng lúc lỉu quả, bờ ao với mấy chú cá rô mỗi sáng lại quẫy nước bắn tung tóe, ngôi nhà có người bạn nhỏ của tôi con mèo hen ốm yếu hàng ngày vẫn nặng nhọc bước qua bậc tam cấp và nằm lim dim trên bể nước sưởi nắng. Nơi đó với tôi tất cả, tất cả đã quá đỗi thân thuộc đó là những gì tôi yêu quý nhất. Cơn bạo bệnh cướp đi người cha thân yêu của tôi, cướp đi người bạn lớn, cướp đi cỗ xe ngựa hàng ngày tôi vẫn cưỡi chu du khắp thế giới. Hai tháng sau vì quá đau buồn lại sẵn bệnh trong người mẹ tôi cũng ra đi. Trước khi ra đi mẹ nắm tay tôi và nói “Mẹ thấy những thiên thần đang mỉm cười với mẹ, họ sẽ dẫn mẹ đi gặp ba con. Con đừng khóc! Hãy nghĩ về những điều tốt đẹp phía trước để sống thật tốt và dũng cảm lên con nhé!” Trong ký ức của một con bé năm tuổi như tôi lúc ấy. Cái ngày ba me đi xa sao buồn đến thế, căn nhà trống vắng, cô quạnh. Tôi chỉ biết khóc, khóc hoài có lúc vì khóc mệt quá mà thiếp đi. Trong cơn mộng mị tôi thấy mình đang được bay bổng, tôi cũng có một đôi cánh trắng của thiên thần, đôi cánh trải rộng trên bầu trời toàn mây trắng. Rồi một ngày, một người đàn bà xa lạ đến dẫn tôi nói đã xin cô chú thay ba mẹ chăm sóc tôi. Sau này khi lớn lên tôi mới biết hình như những người lớn đã mắc nợ với nhau một ân tình nào đó lớn lắm! Bà nắm tay tôi bước ra khỏi nhà, những giọt mưa cứ tới tấp lao vào mặt làm nhạt nhòa đi nước mắt của tôi, thế cũng tốt bởi tôi cũng chẳng muốn ai thấy mình khóc. Đôi bàn tay ấm áp như lan tỏa vào trong con tim đang run rấy vì sợ hãi của tôi. Bà có phải là một bà tiên không nhỉ? Nhưng tôi trông bà hiền từ quá, ý nghĩ đó khiến tôi vững tâm hơn. Bà năm nay đã 70 tuổi rồi, nhà bà nghèo lắm, chẳng có gì cả, ngôi nhà bé tí nhưng mảnh vườn trước sân thì rộng rãi lắm, um tùm lá nó đã trở thành vương quốc nô đùa chốn tìm suốt quãng đời thơ dại của tôi. Tôi mang theo con mèo hen làm bạn, những khi buồn tôi hay đem nó ra vuốt ve giỗ giành, tôi thấy nó cũng bé nhỏ, tội nghiệp như tôi vậy. Những ngày đầu mới về tôi thấy mình lạ lẫm chẳng muốn gần gũi với ai, nhưng có một điều tôi nhận thấy rất rõ là bà rất yêu tôi, bà chăm sóc tôi từng chút một, hình như đối với bà tôi là cả một thế giới, thế giới đầy yêu thương, thế giới có niềm vui và tiếng cười trong trẻo. Tình yêu đó lại của một người xa lạ, nó đã lấy lại sự hồn nhiên trong tôi mà tôi tưởng chừng như đã mất, nó xoa dịu nỗi đau sâu thẳm nơi tâm hồn chốc chốc lại hiện về khiến trái tim tôi thổn thức. Tôi thích nhất những đêm mùa hè, nằm cạnh bà nghe bà kể chuyện cổ tích ngắm bầu trời chi chít những vì sao. Những câu chuyện cổ tích lấp lánh đưa tôi lạc vào thế giới thần tiên. Trong câu chuyện của bà tôi thấy cô Tấm hiền lành đội nón qoai thao đi dự hội, thấy chú Thạch Sanh hùng dũng chém Chằn Tinh, thấy anh Khoai đang mỉm cười nhìn cả rừng tre trăm đốt. Những câu chuyện theo tôi cả vào trong giấc ngủ vỗ về giấc mơ cổ tích. Tôi mơ thấy cỗ xe ngựa bằng bí ngô của cô bé Lọ Lem đưa tôi tới vương quốc lung linh của hàng tử, cỗ xe đi rất nhanh trong làn gió nhẹ lướt qua những miền cổ tích xa lạ tôi thấy cả bầu trời sao đêm như xà xuống gần gũi quá. Nhưng rồi cuộc sống của tôi cũng bắt đầu có những nỗi lo lắng thường trực. Bởi vì trong căn nhà đó còn có một người phụ nữ khác, một người phụ nữ trẻ tuổi , hàng ngày cứ la hét ầm ĩ, chạy khắp nơi, phá phách đủ thứ có lúc lại ngồi cười một mình khiến tôi phát sợ lúc nào cũng dè chừng chỉ dám núp vào một chỗ để nhìn. Đó là con gái duy nhất của bà, cô vốn rất xinh đẹp, dễ mến nhưng tình cảm lại có nhiều trắc trở, có lẽ cô đã từng trải qua điều gì đó rất khủng khiếp nên bây giờ đầu óc cô không còn tỉnh táo nữa. Hằng đêm tôi vẫn thấy cô ngồi hát ru, tiếng hát rất hay nhưng buồn quá, tiếng hát vang vọng tan thành từng mảnh trong không gian tĩnh mịch. Những lúc ấy tôi thấy bà lại khóc, nhũng giọt nước mắt trên khuôn mặt già nua, khắc khổ hình như đó cũng là những giọt nước mắt cuối cùng của đời người, mặn chát ! Những lúc tỉnh táo tôi thấy cô cũng thật đáng yêu, cô làm cho tôi mấy con búp bê bằng vải thừa, khâu lại cho tôi mớ quần áo sứt chỉ, có lúc cô ôm tôi vào lòng mà khóc, cô khóc rất nhiều, cô bảo cô rất thèm được làm mẹ, giá như tôi có thể làm con của cô thì tốt biết mấy ! Bà có một cái quán nhỏ dựng sát trường cấp I gần nhà, gọi là quán thôi chứ nó chỉ là một cái chõng tre trên đó bày mấy thứ kẹo bánh bằng bột gạo, mấy con tò he xanh xanh, đỏ đỏ hay mấy thứ quả bà hái trong vườn nhà. Hằng ngày tôi theo bà tới cái quán nhỏ ấy, bà vẫn cho tôi ăn những thứ mình thích, những thứ kẹo của bà trẻ con ở đây đứa nào cũng thích, giờ ra chơi chúng tụ tập quanh bà cười nói ríu rít. Bà bảo chờ tôi lớn thêm chút nữa cũng sẽ cho tôi đi học, hằng ngày bà sẽ đợi tôi ở đây tan học rồi mới về. Cuộc sống của tôi cứ thế trôi đi bình yên, hạnh phúc. Tôi thấy cuộc đời đã không lấy hết tất cả của tôi đã cho tôi những thứ đúng lúc tôi cần nhất. Cho tôi tình yêu thương khi tôi đang mất mát, cho tôi nghị lực sống khi tôi đang yếu đuối sắp gục ngã và cho tôi cả niềm tin vào tất cả những điều tốt đẹp trên thế giới này. Hình như từ khi có tôi thấy bà khỏe ra nhiều, cô cũng tỉnh táo hơn trước những khi ấy cô lại chăm sóc mấy luống rau trong vườn hay nấu cho bà cháu tôi những món ăn thật ngon. Ngôi nhà nhỏ nhưng rộ rã tiếng cười, hạnh phúc ngập tràn với mỗi sớm mai thức dậy tiếng chim hót ríu rít trong vườn, những tia nắng đầu tiên của ngày mới xuyên qua vòm lá còn ướt đẫm sương đêm. Bà và cô hai người phụ nữ ấy đã mang đến cho tôi những tình cảm rất thiêng liêng, rất con người. Họ đã làm cho tuổi thơ tôi êm đềm như đúng nghĩa của nó. Và với tôi hai người phụ nữ ấy như những thiên sứ thay ba mẹ chăm sóc che chở cho tôi. Tôi đã cảm nhận thấy những điều bình dị nhất làm nên hạnh phúc lớn lao. Một ngày, tôi với bà trở vế nhà khi hoàng hôn đã tím sẫm bầu trời. Căn nhà trống vắng qua, tôi với bà hốt hoảng đi tìm, cô đã đi đâu được chứ, bệnh tình của cô đã đỡ nhiều giờ sao lại…? Ý nghĩ đó thoáng qua khiến tôi rùng mình lo sợ. Suốt mấy ngày bà đi khắp nơi tìm cô, bà nhờ tất cả mọi người, làm tất cả mọi việc co thể, bà như người mất hồn, mỏi mệt. Cả hai bà cháu tôi đều bất lực suốt một tháng tìm cô không có tin tức. Bà ôm tôi vào lòng khóc tức tưởi, bà gầy đi nhiều quá những nếp nhăn trên khuôn mặt hiện ra rõ ràng nhất, cuộc đời bà đã chịu quá nhiều đau khổ, mất mát vậy mà đến khi tuổi đã già những nỗi đau ấy còn đeo bám lấy bà. Đêm nay yên lặng quá, dường như một tiếng đập cánh của côn trùng cũng nghe thấy. Nằm cạnh bà tôi khẽ thì thầm “Bà ơi! Sau này lớn lên con nhất định sẽ đi tìm cô, con sẽ tìm cô về cho bà. Bà thường bảo những người tốt sẽ gặp được tiên, phật, thánh , thần, con vẫn tin vào cổ tích của bà, cổ tích có phép màu cho cả người lớn nữa. Ngoài kia là gió, là ánh trăng là bầu trời với muôn vàn vì tinh tú lấp lánh là cả vũ trụ bao la, xa xôi, mơ hồ quá. Trong giấc ngủ chập chờn tôi thấy ba mẹ đang mỉm cười với tôi, thấy cô trở về với hai bà cháu tôi trong tà áo dài trắng muốt và khi đó tôi biết “Cổ tích đã thực sự nhiệm màu" Trịnh Thị Bình – MS 529 Giải Nhất cuộc thi Đôi mắt và cuộc sống Được sản xuất bởi công nghệ hiện đại từ Canada, pms-Super MaxGo có công thức ưu việt cung cấp dưỡng chất đồng bộ cho các bộ phận của mắt, là một liệu pháp khoa học cần thiết để hỗ trợ điều trị các bệnh về mắt một cách hữu hiệu, giúp cung cấp các vitamin và dưỡng chất thiết yếu cho sức khỏe mắt, ngăn ngừa tiến trình lão hóa mắt và tăng cường thị lực, hỗ trợ các chứng bệnh về mắt. Là sản phẩm uy tín của nhà sản xuất và phân phối lớn với số lượng và hàm lượng các chất trong công thức phù hợp pms-Super MaxGo là sản phẩm phù hợp với các đối tượng như người thường xuyên sử dụng máy vi tính, các thiết bị điện tử, người làm việc trong môi trường ô nhiễm khói bụi, người trung niên và người già, người ăn uống thiếu dưỡng chất cần thiết cho mắt, người hay thức khuya, tư thế làm việc không hợp lý, học sinh, sinh viên học nhiều với cường độ cao? Viên bổ mắt pms-SuperMaxGO hân hạnh tài trợ cuộc thi Đôi mắt và cuộc sống. Mọi thông tin về sản phẩm, truy cập liên hệ Hotline Sản phẩm này không phải là thuốc, không có tác dụng thay thế thuốc chữa bệnh.

kể chuyện người lớn