hoàng hậu xinh đẹp ác độc

Hoàng hậu xinh đẹp ác độc; Phế hậu tướng quân; Thập lý đào hoa; Thế thân; Thú phi; Trùng sinh. Hoàng hậu xinh đẹp ác độc; Võng du. Bình hoa đại thần; Yêu em từ cái nhìn đầu tiên; Xuyên không. Ái phi; Bá hoàng dụ lãnh phi; Độc y vương phi; Huyền huyễn. Bổn vương ở đây Bằng vẻ đẹp như một đóa hoa hồng Athens cùng trí thông minh và thủ đoạn, "ác phụ độc dược" đã leo lên đến vị trí Hoàng hậu. Chuyện hậu cung thời phong kiến, ở phương Đông hay phương Tây đều khiến người ta tò mò. Ở phương Tây có một bà hoàng nổi danh xinh đẹp Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc. Thần Quang yên lặng đứng ở phía sau, những người thùy mị xuất chúng nhất đều an bài đứng ở phía trước, nàng chỉ có thể đứng trong góc không bắt mắt nhất. Chủ nhân đưa tới một cây chổi, mặt lạnh phân phó, "Quét sạch tuyết đọng trên đất, cho quan chỗ đặt chân thoải mái.". "Vâng!". H5 Ffcredit. Hoa sen tỏa hương, Triêu Mặc mới nạp một vị trắc phi, tên là Phi Vân. Phi Vân chính là Diệu Đảm, Diệu Đảm cũng là Phi Trường Khanh lại giúp nàng một lần, Thần Quang không khỏi lâm vào mê mang, lòng của nàng vẫn cứng, chỉ là tại sao có một khoảnh khắc tựa hồ thấy được Tử Khiên ca ca...Lắc đầu một cái, La Trường Khanh đối với nàng tốt như vậy, đơn giản là vì đền bù thiệt thòi đối với Thần Quang và Tiết Thần Quang bị hắn giết nên Thần Quang cũng muốn giết ngươi, Tử Khiên ca ca, thật xin này, còn sống chỉ là vì báo thù, nếu không nàng không cho là mình còn có lý do gì đáng chống đỡ đến bây giờ. Cuộc đời tàn nhẫn đã sớm bóp chết Thần Quang tự do chánh nghĩa thuần khiết, Thính Tuyết còn sống cho tới bây giờ cũng không có một khắc tự chủ quyết định vận mạng, từ khi có tri giác mới, nàng chính là đầy tớ, không ngừng bị nô dịch, ăn thức ăn bốc mùi, mặc y phục bẩn thúi, đợi đến thân thể trưởng thành lại bị tắm sạch sẽ làm đồ chơi bán ra, ba ngày tối tăm kia, sống giống như súc vật, không hề có tôn nghiêm, may là tất cả vũ nhục, nàng đều gắng gượng qua, như vậy còn có cái gì có thể ngăn cản điều nàng muốn theo Khiên ca ca, cùng ta chết đi!Nàng nghĩ tất cả phương pháp lung lạc lòng người, so với mặc Diệu Đảm ghen thích khóc khóc, luôn khi dễ nữ nhân xinh đẹp bên cạnh Triêu Mặc, Thần Quang lấy được tôn kính của mỗi người làm Đông cung, nàng đã sớm là chủ mẫu có thực vô danh. Triêu Mặc cam chịu tất cả, ngay cả tổn thương nàng hơn, cũng chưa từng chân chính tước đoạt những thứ nàng cố gắng đoạt lấy. Chỉ là không bao giờ đụng nàng nữa, cũng ăn đủ cần lực La gia lại bắt đầu từ từ tăng trưởng, không biết Hiền phi dùng phương pháp gì, lại khiến thân thể Đế Quân từ từ chuyển biến tốt, cả ngày lẫn đêm ở bên cạnh Đế Quân thương tâm rơi lệ, tự thuật con trai của nàng chết thảm như thế nào, hôm nay nhi tử không có, nàng cũng không phải là hoàng hậu, về sau làm sao sống, Triêu Mặc đứa bé kia vẫn luôn không thích Quân sủng ái nàng không giảm, chỉ là một như thường lệ kiên định ý nghĩ không lập hoàng hậu. Hiền phi biết, trong lòng của hắn chỉ có Đoan Tĩnh, chỉ có nữ nhân hạ tiện đó! Cái gì nhất quốc chi mẫu, rõ ràng chính là tiện phụ hồng hạnh vượt tường, câu dẫn nam nhân, người khác không biết, nàng còn không rõ ràng là tiện phụ này quá kiêu ngạo, cho là chuyện xấu của mình không ai phát giác, cho đến khi nàng sinh ra nữ nhi dã chủng cho người nam nhân kia, Đế Quân rốt cuộc giận dữ. Trận tru diệt kia, nếu như không có Đế Quân ở sau lưng ủng hộ, làm sao có thể tiến hành hoàn mỹ như thế, Triêu Dực tự tay giết Tiết Nhân Cẩn, mặt rồng của Đế Quân cực kỳ vui mừng!Có một lần La Trường Khanh thẳng thắn nói với Triêu Mặc, bây giờ ngươi đã được như nguyện phu thê tình thâm với giai nhân, trong này có bao nhiêu là nhẫn nhịn của ta, ngươi tự rất rõ ràng, như vậy hãy để cho tất cả trở lại nguyên điểm, ta không đụng ngươi, ngươi trả Thính Tuyết cho Mặc hừ lạnh một tiếng, cười mà không Tại sao phải trả, chẳng lẽ cho ta xem các ngươi phu thê tình thâm!Triêu Mặc uống rất say, trong trạng thái hỏng bét chạy vào phòng của Thần Quang, dọa nàng giật cũng không phải là lần đầu tiên, tự nhiên biết nam nhân thần trí mơ hồ này sẽ không bận tâm nàng bao nhiêu, chỉ biết làm nàng bị thương, cho dù nói lời hay khuyên can, dụ dỗ thế nào đều không nghe, hung ác nắm nàng đang muốn chạy trốn, đặt nửa người nàng lên bàn, Thần Quang bị đau khóc Đảm ở trong vườn hoa lệ nhất Đông cung, tâm thần bất an, cho đến người làm nói cho nàng biết, thái tử điện hạ ở tây viên của Tuyết nương nương, nàng như ở trong mộng mới tỉnh, vừa giận vừa hận ngã ngồi ở trên giường lần nữa, hung hăng ném vụn vòng ngọc Triêu Mặc mới tặng nàng ngày hôm qua!Tia nắng ban mai chưa sáng, Triêu Mặc đã tự mặc quần áo tử tế nhếch nhác chạy Quang không nhúc nhích nằm trên bàn, sau lại mơ mơ hồ hồ bị người ôm lấy, đặt ở trong chăn, đại phu đã tới ba chuyến, băng bó vết thương lại kê đơn thuốc, cả ma ma cũng tới chăm sóc lành, nàng có vẻ trầm tĩnh hơn bình thường, Thanh Liễu yên lặng chăm sóc nàng, có lúc rất hi vọng nàng có thể khóc một lần, vậy có lẽ sẽ còn dễ chịu hơn chút, chỉ là nàng tựa hồ chưa bao giờ chạp tuyết bay, nàng và Diệu Đảm đồng thời mang Đảm vẫn lấy nước mắt rửa mặt, càng thêm ra lệnh phàm là chỗ nàng đi ngang qua không cho phép Thần Quang xuất hiện. Tựa hồ ỷ vào mang thai, tất cả mọi người không dám chọc nàng không vui, nàng không vui, đứa nhỏ trong bụng liền không dễ qua, nếu đứa trẻ có chuyện 1ai cũng đừng nghĩ tốt hơn!Người làm Đông cung nhất thời đều cảm thấy bất an, oán hận không dứt, đều là mang thai, vì sao Thính Tuyết nương nương không hề bực tức, chưa từng nghe nói trong tây viên có chuyện ngược đãi người làm truyền Mặc tâm phiền ý loạn, số lần đi thăm Diệu Đảm càng ngày càng ít, chưa từng cảm thấy chán ghét Diệu Đảm như vậy! Ngày trước hắn quả thật thích nàng, mà nàng cũng rất yêu hắn, khắp nơi giúp hắn, cho nên hắn quyết định kính trọng nàng cả đời, chỉ là thành thân mới phát hiện tất cả tốt đẹp cũng chịu không được thời gian tẩy rửa, Diệu Đảm trừ khóc chính là gây, đều nhìn chằm chằm từng nha đầu vô tội xinh đẹp trải qua bên cạnh hắn, thậm chí tự mình đổi một người tướng mạo tục tằng, mỗi ngày nhìn mắt đều không thoải nói tiểu thiếp khác, Đào Diệp đã bị nàng đánh một lần, khóc thiếu chút nữa tắt thở, Quang nhi cũng may, thông minh hơn Diệu Đảm rất nhiều, làm cho không người nào có thể bắt lỗi. Vì vậy Diệu Đảm càng thêm tức giận, rồi lại khổ nổi tìm không ra tật xấu, chỉ có thể cả ngày quấn hắn khóc lóc kể lể Quang nhi chỗ này không tốt chỗ đó không tốt, lại phát triển đến mức không cho hắn đến gần Quang hắn cũng đang chiến tranh lạnh với Quang nhi, tính toán không để ý tới, điều này cũng làm cho Diệu Đảm ỷ sủng mà kiêu, cho là hắn cho mình muốn gì được đó, càng vô lễ!Ngày đó, hắn phát giác La Trường Khanh có tình sâu với Quang nhi, mà mình lại vẫn chẳng hay biết gì, ghen ghét không ngừng, uống rất nhiều rượu, mượn rượu giả điên xông vào sân làm hắn ngày nhớ đêm mong, dọa sợ nàng, hèn hạ làm thương tổn nàng...Hiện tại nàng mang thai, ánh mắt nhìn hắn hơi có né tránh, Đào Diệp thận trọng tới tìm hắn một lần, nói mình và Quang nhi tỷ muội tình thâm, hi vọng tương lai nhận con của Quang nhi thành của mình để nuôi biết đây là ý tứ của Quang nhi, bởi vì nàng không có danh phận, đem con cho Đào Diệp làm con thừa tự, tối thiểu tương lai còn có thể được gọi là con của Diệp phi. Hắn không muốn nếu để cho nàng thất vọng, liền đồng đó xảy ra một chuyện khiến Triêu Mặc hoàn toàn thanh tỉnh, vô cùng xác định mình thật không cách nào yêu Diệu Đảm, lấy cớ nhiều hơn nữa hắn cũng yêu không nổi. Nữ nhân này tựa hồ càng ngày càng cố chấp, hoàn toàn xem Quang nhi trở thành kẻ thù, lại vì đoạt một bà mụ của Quang nhi mà bắt đầu khóc rống, cả con cũng khóc ra luôn, lần này nàng thật không khóc được nữa, tự biết gây đại họa!Những người làm cả ngày bị nàng khi dễ không dám thở mạnh cuối cùng thở nhẹ một hơi, thay vì để cho nàng ỷ vào mang thai gây náo loạn mọi người, chẳng bằng không sinh thì tốt lẽ là uất ức sau khi sinh non, có lẽ là phát giác Triêu Mặc hoàn toàn thất vọng đối với nàng, cả Diệu Đảm cũng phát giác mình càng ngày càng không giống mình, điên cuồng, cố chấp, ác độc... Ngày trước nàng rõ ràng là đơn thuần, chẳng lẽ ghen tỵ thật sẽ khiến người trở nên xấu, cũng có lẽ nàng từ nhỏ đã là tính tình này, chỉ là chưa bao giờ biết mất đi, vẫn được người che chở trong lòng bàn tay, tất cả mọi người yêu nàng, nàng không có cảm thấy nguy cơ cho nên mới đơn thuần, bây giờ lại bị Thính Tuyết phá hủy tất trơ mắt nhìn Thính Tuyết sinh ra một đứa con trai, tức giận nôn ra một ngụm máu. Có một ý niệm như rắn độc hờ hững trồi lên dụng bối cảnh của mình, nàng tìm đến một cái yếm, là của một đứa bé mới chết vì bệnh đậu mùa. Nàng muốn cho con trai của Thính Tuyết mặc cái yếm này vào... Topics Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc Hoàng Hậu Xinh Đẹp Ác Độc Addeddate 2022-05-02 085843 Identifier hoang-hau-xinh-dep-ac-doc Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. Đàn hương lả lướt, kinh phật truyền khắp cả Tĩnh Ninh am, Thần Quang chậm rãi quỳ gối trên bồ đoàn, rót đầy hai ly rượu mơ thượng hạng, một ly rắc vào hương tro, một ly bị nàng ngửa cổ uống cạn.“Phụ thân đại nhân, chờ Quang nhi có tiền đồ rồi, tất sẽ xây một ngôi mộ đàng hoàng cho ngài, trước mộ sẽ trồng đầy trúc tím[1] và [2], mỗi khi đến ngày giỗ đều đem rượu mơ hai mươi năm đến cho ngài đỡ thèm, xin phù hộ Quang nhi từng bước lên chức.”Chuyện cô đớn nhất trên đời chính là lầm bầm lầu bầu với người thân đã ra không sợ cô đơn, không sợ khổ sở, chỉ sợ từng đêm nhớ về phụ thân đại nhân, lặng lẽ rơi lệ. Hình tượng của phụ thân là nam nhân hoàn mỹ nhất mà nàng có thể ảo tưởng ra, tình yêu không để ý bất kỳ giá cảo nào, Thần Quang tin rằng đã vĩnh viễn rời khỏi khi phụ thân đại nhân mất đi...Vinh hoa trong quá khứ biến thành mây khói, bao gồm mạng của bọn giá trị duy nhất La Trường Khanh để lại cho nàng, hôm nay, nàng am hiểu cực kỳ, hơn nữa vận dụng rất tốt, “Gặp dịp thì chơi”, bốn chữ lời ít ý nhiều, sử dụng thỏa đáng, chẳng những khiến người yêu thích, còn có thể luôn mạnh không yếu, cũng có thể đổi lấy vinh hoa phú không hận Triêu Mặc, không thích tại sao hận? Hắn chỉ là đối tác nàng xem trọng, tương lai cùng nhau sống qua ngày, cùng nhau leo tường, theo như nhu cầu. Cho tới bây giờ cũng không có tình yêu, chỉ cần ăn ý tốt hội săn thú vô vị tẻ nhạt vừa kết thúc, Triêu Mặc vội vã đưa Diệu Đảm về nhà, sau đó ngựa không ngừng vó chạy về vương phủ của Triêu Mặc. Vốn săn được hai con con thỏ nhỏ, Diệu Đảm một con, Quang nhi một con, ai ngờ Diệu Đảm lại bắt đầu nũng nịu ngang bướng, giành hết cả hai ngang qua chợ bán chim hoa, gian hàng của thương nhân Tây Vực trong nháy mắt hấp dẫn hắn, một con mèo trắng nhỏ mới vừa đủ tháng co rúc trong lồng sắt, nhỏ yếu thế kia, giống như Quang nhi ngày đó... Núp ở trên đất không nhúc nhích, lòng hắn cứng tưởng rằng Triêu Mặc sẽ mang theo Diệu Đảm chơi thêm mấy ngày, ai ngờ hắn trở lại thật nhanh, Thần Quang có chút xấu hổ mang theo cái khăn che mặt nghênh nhảy xuống từ xe ngựa, ánh mắt tối đen, không nhúc nhích nhìn nàng, chợt siết chặt tay của nàng, Thần Quang bị đau khẽ hừ, cười nói, “Điện hạ nhẹ một chút, mệt mỏi không? Thanh Liễu còn không qua đây cởi áo, Thanh Đồng đi thêm nước.”Tại sao nàng còn có thể cười, như không có chuyện gì xảy ra, không có một chút e ngại một chút hận ý, nàng vẫn như ngày trước, chỉ cách một cái khăn che mặt mà thôi, trong nháy mắt rất hoài nghi lòng của Quang nhi cũng đã cách hắn một tấm tay áo, người làm liền đồng loạt lui ra, hắn xoay người, từ trong xe ôm ra một con gì trắng trắng lớn cỡ bàn tay, đặt nhẹ ở trong tay nàng, lấy lòng nói, “Mèo trắng nhỏ, tặng cho ngươi.”“Ha ha, thật xinh đẹp, cám ơn điện hạ.”Không nhìn thấy mỉm cười ấm áp của nàng sau cái khăn che mặt, chỉ nghe thanh âm khoái trá mà nhẹ nhõm của nàng, khẽ khàn khàn, xem ra thân thể còn tựa hồ thật rất ưa thích con mèo nhỏ này, mỗi ngày phục vụ cá tôm, mèo càng lúc càng mập, nhìn từ xa cơ hồ như một cái vòng tròn, thường sẽ đoạt chỉ thêu của Quang nhi, đoạt được liền đắc ý chạy biến, thật đáng này không biết bị ai đến bái phỏng Mặc vương phủ truyền ra ngoài, quan viên bên phe Triêu Dực đều cười trộm sau lưng, nói Ngũ điện hạ thích hơi chim, trắc phi nương nương thích chơi mèo. Lời đồn đãi này tiếp tục đến khi Tư Mã đại phu ngã chết trên đường từ Di Hồng Lâu say rượu trở về nhà mới kết ngày nàng vẫn học với hắn, lúc hăng hái còn có thể cầm bút viết vài chữ, không phải rất thanh tú, nhưng không xấu xí. Cho đến hơn nhiều năm sau Triêu Mặc mới biết, chữ của Quang nhi cực kỳ xinh đẹp, sánh ngang đại tài nữ Vô Song đương thời, chỉ là nàng thuận tay trái, nhưng dùng tay phải, dĩ nhiên biểu hiện thường là từ đó về sau, Quang nhi rất ít khi đàn đàn tranh, hắn cũng không để ý, càng sẽ không nghĩ đến đó là bởi vì tay trái của nàng bị thương nghiêm trọng, mặc dù khỏe rồi, cũng không cách nào đàn ra tiếng nhạc phiêu dật tự nhiên như ngày trước...Khí hậu ấm áp, đã sớm không cần ấm giường, rất lâu Thần Quang đều ngoan ngoãn ở trong phòng của mình trêu chọc mèo, nếu như Triêu Mặc phái người phân phó nàng buổi tối đi qua, nàng liền tắm rửa thay quần áo, nói chuyện với hắn một chút, mới an tĩnh nhi ngủ rất say sưa, thói quen nằm nghiêng mép giường, cuộn thành một đoàn thật chặt, người như vậy trong lòng nhạy cảm, luôn không có cảm giác an toàn, Triêu Mặc cười lắc lắc đầu, không tin cái cách nói này, bởi vì Quang nhi hắn nhìn thấy là nữ nhân kiên cường nhất dũng cảm nhất, hiểu đạo lý, biết rõ đạo lý. Hoặc có thể giải thích là từ trong khuôn mẫu tam tòng tứ đức khắc ra... Nhưng kể từ sau ngày đánh nàng, cảm giác có chút thay đổi, nhưng cũng giống như không thay giác hắn càng nhích càng gần, hơi thở nóng lên phun tới từng chút từng chút, làm cho cổ hơi ngứa, thần sắc Thần Quang bất động, giả bộ lật người, kéo ra một chút khoảng cách với ehắn, ai ngờ sau một khắc hắn lại dính lên, không cần mở mắt, Thần Quang cũng có thể cảm giác có hai đạo tầm mắt đang không có ý tốt nhìn mình chằm chằm, biểu hiện xâm lược rõ bắt đầu hôn nàng, ngậm miệng của nàng, thậm chí đưa ra một tay nắm cái mũi của nàng, điều này làm cho nàng không cách nào hô hấp, không thể không “Tỉnh lại”.“Điện hạ, đêm đã khuya...”“Quang nhi, ngươi thật không hận ta sao?”“...” Mặt mày nàng còn mang theo vài phần quyến rũ mà cả mình cũng không phát giác, lười biếng cười một tiếng, “Chồng là trời, thiếp làm sai, bị đánh bị mắng là đương nhiên. Điện hạ không giết nô tì, còn thương tiếc như xưa, cho ăn mặc đẹp, cũng không uất ức, sao lại hận được?”Đúng nha, sao Quang nhi lại hận hắn, Quang nhi ngay cả trượng phu mình cũng có thể mỉm cười chia sẻ với người, còn có cái gì không làm được...Thần Quang hô nhỏ một tiếng, cái miệng nhỏ nhắn chợt bị che, bị mút thấy đau, hoàn toàn khác kiểu nhu hòa bá đạo của hắn ngày lại không biết đủ, nỗ lực cảm thụ da thịt mềm mại như ngọc của nàng, nữ nhân này cái gì cũng nhân nhượng hắn, cái gì cũng... Lần đầu tiên hắn mê mang, một người thật có thể yêu một người khác đến hoàn mỹ như thế sao?Khi thân thể mà hắn mơ thấy vô số lần trong mộng thật hiện ra trước mắt thì đáy mắt Triêu Mặc vội vàng xẹt qua một vẻ bối như ảo tưởng, đẫy đà mà không thấy thịt, xinh xắn lại không thấy xương, Triêu Mặc buồn giận trong lòng, biết rõ cấu kết với La Trường Khanh không phải nàng tự nguyện, nhưng không thể loại bỏ nàng từng có tâm leo lên, hắn không tin một nữ nhân có thể cự tuyệt lấy lòng nam nhân cực phẩm vậy, nàng có thể dịu dàng đối với La Trường Khanh giống như đối với hắn không, nếu không, dựa vào kiêu ngạo của đối phương, sao lại coi trọng nàng?Mơ hồ phát hiện thần sắc Triêu Mặc không đúng, Thần Quang ngẩn ra, vội cười nói, “Điện hạ...”“Cút!”Còn không đợi nàng phản ứng, đối phương đã đẩy nàng ra, Triêu Mặc kéo chăn mền của mình về, không để ý nàng nữa, quay qua trở mặt còn nhanh hơn lật sách! Thần Quang ngượng ngùng cầm quần áo mặc vào lần nữa, bọc chăn mền của mình vừa muốn ngủ, không ngờ Triêu Mặc lật người nhảy lên, hai tay ôm má phấn của nàng, nặng nề đè xuống. Răng môi đau xót, có thứ mềm mềm gì nhét vào, nàng hô nhỏ một tiếng, chưa từng nghĩ nụ hôn của Triêu Mặc lại dã man như thế....Hắn hôn cả người nóng lên, lồng ngực kịch liệt phập phồng. Chỉ cảm thấy cả người đều sắp bị mùi thơm cơ thể của nàng hòa tan thành nước.“Điện hạ, ách... Làm đau Quang nhi rồi...”

hoàng hậu xinh đẹp ác độc